TIẾC TH ƯƠNG ANH GIU-SE NGUYỄN VĂN VIỄN

Chuyện kể rằng một ông vua quyền thế và cao trọng có một báu vật rất quư giá. Một ngày nọ nhà vua đem báu vật của ḿnh đến trao cho một gia đ́nh kia, bảo rằng hăy chăm sóc và ǵn giữ hộ cho nhà vua, và căn dặn rằng sau một thời gian, nhà vua sẽ đến và đ̣i lại báu vật của ḿnh. Nhận được báu vật, nọi người trong gia đ́nh đều thương mến và quư trọng báu vật của nhà vua. Rồi với thời gian, v́ quá thương yêu báu vật của nhà vua, mọi người trong nhà đều nghĩ rằng báu vật ấy là của chính ḿnh!

Năm tháng trôi qua, đến lúc đă định, nhà vua đến đ̣i lại báu vật của ḿnh. Mọi người trong nhà khóc lóc và nài nĩ, để xin nhà vua cho phép được tiếp tục giữ lại báu vật ấy.  Nhưng nhà vua không bằng ḷng, và ngài đă đem báu vật của ḿnh trở về hoàng cung trong sự tiếc thương của gia đ́nh!

Báu vật này chính là anh Giu-se Nguyễn Văn Viễn, người mà chúng ta thương mến tiễn đưa hôm nay. Thiên Chúa đă đưa anh Viễn về với Chúa, nơi mà từ đó anh đă đến với chúng ta. Là vợ, là những người con, là những người cháu, là những người anh người chị, là những người em, là những người bà con, là những bạn bè thân thương của anh Viễn.. ..  chúng tôi không muốn xa cách anh, nhưng với đức tin, chúng tôi phải vui ḷng chấp nhận sự mất mát này, bởi lẽ hiểu rằng v́ t́nh thương, Thiên Chúa đă trao ban anh cho chúng ta; và hôm nay, Ngài đă thương gọi anh trở về với Ngài.

Anh Giu-se Viễn là người bạn cùng lớp của tôi. Giờ này, trước linh cửu của anh, những h́nh ảnh thân thương của t́nh bạn lại xuất hiện trong tôi.

Anh Viễn và tôi cùng lớp, cùng tuổi với nhau, cùng bắt đầu gọi là ‘đi tu’ năm 1964 tại Làng sông, Quy Nhơn. Gọi là ‘đi tu’, v́ thực ra, với 12 tuổi đầu, cái tuổi c̣n non chẹt, th́ làm sao có thể hiểu biết được ư nghĩa đích thực của cuộc sống tu tŕ là ǵ. Có thể nói là lúc bấy giờ chúng tôi muốn vâng lời, muốn làm đẹp ḷng cha mẹ, và muốn đi tu, để lớn lên sẽ được mặc áo ḍng đen cho ḿnh được thánh thiện! Thế thôi.

Tôi c̣n nhớ năm đầu tiên ở Tiểu chủng viện, lớp chúng tôi có 64 tu sinh, mà anh Viễn là người xuất sắc nhất về mặt học vấn. Phải nói là anh Viễn thông minh nên học giỏi quá. Không thông minh sao được khi mà kết quả học kỳ hằng tháng, anh luôn luôn là người đứng đầu danh sách. Anh luôn luôn giữ vị thế này trong suốt 7 năm học ở Tiểu chủng viện.

Tuy anh có cái đầu xuất chúng, thông minh hơn người, nhưng không v́ thế mà anh xem thường những người khác, nhất là những bạn cùng lớp. Anh sống rất đơn sơ và đơn giản, như là ‘đang giỡn’ vậy, luôn vui vẻ và ḥa nhă với mọi người. Khi nghe ai càm ràm hay trách móc người khác, th́ anh bảo: ‘Th́ kệ nó.’ Tôi không bao giờ quên được 3 chữ ‘th́ kệ nó’ của anh. Ba chữ ‘th́ kệ nó’ diễn tả được sự cởi mở, tính ḥa đồng, không phê phán của anh. Đối với tôi, anh thật tuyệt vời, anh đă là tấm gương sáng để anh em soi, anh Viễn ơi.

Đến khi măn Tiểu chủng viện năm 1971, lớp chúng tôi c̣n lại chín người: bảy thầy đến học ở Đại chủng viện Xuân Bích tại Huế, hai người c̣n lại là Anh Viễn và tôi được gởi đến học ở Giaó Hoàng Học viện tại Đà-lạt.

Thời gian trôi qua, đến khi Cộng sản vào miền Nam, đóng cửa Giaó Hoàng Học viện, chúng tôi bắt buộc phải khăn gói trở về ở với gia đ́nh cha mẹ. Sau đó anh Viễn đă lập gia đ́nh và rồi vượt biên sang Úc. Đến Úc, amh không tiếp tục học v́ nặng gánh gia đ́nh. Anh bắt đầu xin làm việc trong một tiêm bánh ḿ. Với sự cần cù và kiên nhẫn của anh, cộng với trí thông minh trời ban, sau một thời gian anh đă mở một hăng bánh ḿ tại Macquarie Fields, và Anh đă thành công trong nghề này.

Mỗi khi ghé Macquarie Fields, cha Việt và tôi đến thăm anh. Cũng như ngày nào, gặp chúng tôi là anh tay bắt mặt mừng. Và câu nói đầu tiên của anh luôn luôn là: “Làm một chai đi,” bất kể lúc đó là sáng trưa hay chiều. Làm như thể là anh Viễn thích uống lắm! Nhưng không phải vậy, đó là tính đơn sơ và hiếu khách của anh. Tôi thích anh Viễn ở cái điểm này.

Thế rồi, điều không mong lại xảy đến cho anh. Cơn bệnh ngặt nghèo đă bắt anh ngưng làm việc và phải nằm bệnh viện. Cha Việt và tôi đă đến thăm anh tại bệnh viện Camden. Tôi cầm bàn tay nhỏ bé của anh mà nước mắt tuôn trào. Ôi bàn tay nhỏ bé nhưng có sức mạnh phi thường! Chính bàn tay yêu thương này đă nâng đỡ, khuyến khích và tô điểm đời vợ con cho đến hôm nay.

Tôi cầm bàn tay anh, mà ḷng tưởng nhớ đến bàn tay của Má tôi đă ôm giữ tôi từ ngày thơ bé.  Bàn tay đă dịu dàng cho tôi ăn từng th́a cơm muỗng cháo.  Đôi bàn tay đă giang rộng đón đợi tôi phía trước, khi tôi tập tễnh bước đi những bước chân đầu đời.  Bàn tay đă từng lau sạch từng ngón tay dơ bẩn, hay khuôn mặt lấm láp của tôi sau những lúc vui đùa với chúng bạn.  Bàn tay đă cho tôi uống từng viên thuốc khi tôi đau yếu.  Ôi bàn tay yêu thương!

Có thể nói cả cuộc đời của anh Viễn đă chọn lựa là để sống theo niềm tin Kitô với niềm tin phó thác.

* Anh Viễn khởi đầu những bước theo Chúa Kitô khi được lănh nhận Bí tích Rửa tội. Tuổi thơ của anh được trải dài trong t́nh yêu mến Chúa trong tuân giữ lề luật, trong vâng phục mẹ cha, trong chu toàn bổn phận của một người con nơi gia đ́nh.

* Anh đă nỗ lực hoạ lại khuôn dung của Chúa Giêsu hiền hậu và khiêm nhường tại Nagiarét, bằng cả cuộc đời thực hiện mọi bổn phận người chồng người cha trong gia đ́nh; một mực trung tín với luật Chúa giữa bao lôi cuốn mănh liệt của trần thế, can đảm luôn thưa hai tiếng “xin vâng” trước bao giông băo của cuộc đời. Những sợi chỉ rất thường dệt một đời làm chồng, làm cha, được nhuộm thắm sắc mầu của ḷng ‘mến Chúa, yêu người.’

* Anh đă cố gắng họa lại dung mạo của Một Thiên Chúa làm người nơi đời ḿnh, khi không ngừng trở nên một gương mẫu Kitô tốt lành cho mọi người, gắng khắc họa h́nh ảnh một Giêsu yêu thương nơi từng tâm hồn vợ con, nỗ lực làm ḍng chảy niềm tin thấm sâu, làm thành sức sống siêu nhiên nuôi dưỡng đời vợ, và đời con.

* Anh đă để một Đức Kitô dần lớn lên trong đời ḿnh với những bước chân đến nhà thờ dự lễ mỗi ngày Chúa nhật, với những lúc cầu nguyện sớm tối nơi gia đ́nh.  Anh đă sống cả cuộc đời trong khiêm tốn và ḥa nhă với mọi người. Anh ít nói. Tôi chưa bao giờ nghe anh lớn tiếng để căi cọ, hay ganh đua với người khác. Đối với tôi, anh Viễn tuyệt vời quá!

Cuộc đời của anh Viễn thật đơn sơ như bao người tín hữu khác trong giáo xứ, trong Giáo Hội: Trung tín trong niềm tin; nỗ lực trong bổn phận; chuyên cần trong cầu nguyện, và can đảm trong thử thách. Mọi cái đều như rất đơn sơ, nhỏ bé, nhưng tất cả trở nên cao cả với t́nh yêu mănh liệt trong tim, với lễ dâng liên lỉ, mà sự trung tín như một dấu chứng tuyệt vời của t́nh thương và quyền năng Thiên Chúa giữ ǵn.

Những giờ phút đáng ghi nhớ nhất chính là những ngày cuối cùng của anh Viễn trên giường bệnh. Những đớn đau của thân xác đă là một thống khổ, mà những giằng co từng ngày để dần dần chấp nhận thân phận phải chết thật chẳng mấy dễ dàng!  Ḷng anh Viễn măi đong đưa, nước mắt anh chảy dài, như càng làm cho lời thưa “xin vâng” với Chúa thêm nhiều nghẹn ngào, thống khổ!

Nhưng rồi anh Viễn vẫn từng ngày bền vững trong tiếng “xin vâng”, để cuối cùng hoàn tất lời thưa: “Lạy Cha, con xin phó thác linh hồn con trong tay Cha.”

Quả thật, anh Viễn đă nhuộm từng ngày của đời ḿnh trong yêu thương, để dệt nên khuôn dung Giêsu thật đẹp trên mảnh vải đời ḿnh.

Trên giường bệnh vào những ngày cuối cùng, tôi thấy anh toát lên một vẻ thanh thản và b́nh an.  Sự thanh thản và b́nh an là một măn nguyện sau một cuộc đời đă chu toàn bổn phận; sự thanh thản và b́nh an của một tâm hồn gặp được Chúa, để biết rằng cuộc đời ḿnh sẽ đi về đâu, và sẽ đến cùng đích nào.

Để rồi:

- Anh giă từ mùa gieo, để đi vào mùa gặt.  

- Anh giă từ cuộc sống tạm bợ mau qua, để đi vào vĩnh cửu.

- Anh giă từ trần gian lữ thứ đầy khổ ải, để đi về quê thật nơi trời cao.

- Anh giă từ những khổ đau, tục lụy của cơi trần, để đi về với an b́nh của thiên quốc.

- Anh giă từ cộng đoàn trần gian, để về sum họp với cộng đoàn các thánh nơi quê trời.

Xin cho anh được hưởng những thành quả yêu thương của cả một đời gieo văi.

Với thân phận con người, chắc hẳn khi c̣n sinh thời, anh đă không thể tránh khỏi những lỗi lầm thiếu sót với Thiên Chúa và với tha nhân.  Xin cho anh được lời tha thứ của Chúa, và sự thứ tha của mọi người, để anh sớm được hưởng hạnh phúc và b́nh an của nước trời.

Tôi tin rằng trước khi nhắm mắt, anh đă có thể nói: “Khi được sinh ra, tôi khóc mà người ta cười.  Hôm nay tôi ra đi, tôi mỉm cười, c̣n người ta th́ khóc.

Quả thật, anh mỉm cười v́ anh đă hoàn tất sứ mạng của Chúa trao ban.  Anh mỉm cười v́ anh đă vuông tṛn nhiệm vụ trong đời. Anh mỉm cười, v́ cả cuộc đời đă hết ḷng mến yêu Chúa và yêu thương mọi người. Anh mỉm cười, v́ từ Chúa anh đă đến trong cuộc đời; và rồi, giă từ cuộc sống trần thế, anh đă trở về với Ngài.

- Anh Viễn ơi, xin trao gởi anh trong ṿng tay yêu thương của Thiên Chúa.

- Xin trao gởi anh trong ṿng tay của Mẹ Maria nhân lành.

- Xin trao gởi anh trong ṿng tay của các thánh, nhất là thánh cả Giu-se, quan thầy của anh.

- Xin Thiên Chúa đón nhận anh như của lễ đẹp ḷng Người.                

  Xin từ biệt anh.  Xin chúc anh trong lộ tŕnh cuối cùng về trời được b́nh an, vâng, thật b́nh an!  

 

Lm. Anthony Trần Bạch Hổ, SVD