|

Tôi ra Hà Nội chuyến này, định ở tạm mấy hôm rồi đi giúp đào tạo Giáo Lý
Viên bên Toà Giám Mục Bắc Ninh, không ngờ lại có được vinh dự chứng kiến một
sự kiện lịch sử tại DCCT Thái Hà. Đúng ngày thứ sáu, Lễ Đức Bà Lên Trời 15
tháng 8, trong khi các cha DCCT tại chỗ đều vào dự Đại Hội La Vang hoặc tản
ra đi dâng Lễ ở các nơi thay cho các cha sở bên Triều cũng đi vắng trong La
Vang, tôi được nhờ dâng Thánh Lễ trọng thể. Vừa Lễ xong, như truyền thống đã
có ở Thái Hà, tôi mặc nguyên áo Lễ vàng cùng với bà con Giáo Dân kéo sang
Phố Đức Bà để cầu nguyện và hát Kinh Hoà Bình.
Xin nói thêm một chút để quý độc giả hiểu thêm do đâu mà có tên gọi lạ lùng
là Phố Đức Bà. Ấy là vì từ đầu năm nay, ngay sau sự kiện ở Toà Khâm Sứ Hà
Nội, bên Nhà Thờ Thái Hà cũng bùng lên cuộc đấu tranh quyết giữ cho bằng
được mảnh đất của Nhà Dòng đã sở hữu từ 70 năm về trước. Năm 54, Nhà Nước
chiếm dụng Tu Viện làm thành Bệnh Viện Đống Đa, còn khu đất mênh mông chung
quanh thì qua tay bao nhiêu cơ sở quốc doanh. Nay thấy lộ ra ý đồ chia lô
bán đất, tư nhân hoá lung tung cả lên, bà con Giáo Dân giận quá, vây lại,
dựng lều canh giữ không cho động tịnh gì.
Bên bán đã ngậm tiền mà không giao được đất, bên mua đòi lại tiền cũng không
xong, lấy đất để xây dựng hoặc bán tiếp cũng chẳng được, kẹt cứng thì phải
nhờ đến bên an ninh. Mà an ninh sắc phục lẫn không sắc phục thì khổ quá,
phải đối đầu với một lực lượng toàn các bà, lại là các cụ đáng tuổi bà nội
bà ngoại, sơ sảy một tý là chết với các cụ ngay !
Các cụ vốn đạo đức, cả đời kinh nghiệm thiêng liêng dạy cho biết phải bám
chặt vào Đức Bà, thế là nghĩ ra chuyện treo bao nhiêu là ảnh Đức Bà cùng với
Thánh Giá gỗ lên các mắt lưới kẽm gai. Cả một đoạn đường chạy dài bờ tường
của khu đất chiếm dụng lúc nào cũng hương khói nhang đèn lung linh, tiếng
đọc kinh râm ran, tiếng hát Thánh Ca rộn ràng. Trước ở đây có tên là phố gì
đấy chẳng ai còn nhớ, bây giờ ai cũng gọi... Phố Đức Bà !
Tình hình giằng co như thế đã 8 tháng. Ngày nào cũng vậy, hễ dứt Lễ trong
Nhà Thờ là cha chủ tế, lễ sinh, ca đoàn, trẻ con, cụ già, đàn ông đàn bà
theo sau Thánh Giá nến cao, kéo sang hát vang Kinh Hoà Bình, làm Tuần Cửu
Nhật kính Đức Bà Hằng Cứu Giúp ( không biết tiếng Latin thế nào, chứ tiếng
Pháp là Notre Dame du Perpétuel Secours, tiếng Anh là Our Lady of Perpetual
Help, dịch sang tiếng Việt là Đức Bà Hằng Cứu Giúp sát hơn là Đức Mẹ Hằng
Cứu Giúp như quen dùng ).
Trở lại với điều tôi đã nêu là sự kiện lịch sử đúng vào ngày Lễ Đức Bà. Khi
đoàn ra đến Phố Đức Bà, mọi khi cứ đứng ngay lối đi mà cầu nguyện, mấy lần
bên Công An bảo là gây mất an ninh trật tự công cộng, lần này tự nhiên thấy
có một đoạn tường gạch bị trận mưa lớn mấy hôm trước làm sập, mọi người
quyết định cứ thế mà leo vào. Bên trong các cụ đã đặt được tượng Đức Bà Ban
Ơn từ khuya ngày 13 rạng ngày 14, chẳng lẽ lại chịu đứng bên ngoài sao ? Đây
là đất Hội Thánh, đất của Giáo Dân mình cơ mà, mình vào thì có sao đâu nào.
Kẻ chiếm dụng cố thủ bên trong mới sai lỗi chứ nhỉ ?! ?
Có đến cả trăm người đã lọt vào bên trong, đọc kinh, hát Thánh Ca đến bài
“Mẹ ơi, Xứ Đạo con đây...” thì bên ngoài vẫn còn mấy trăm người nữa, bức bối
quá, họ xô đổ luôn mấy mảng tường khác nữa để ùa vào. Tôi chợt ngoái lại
nhìn thì thấy y như một dòng sông người đang cuồn cuộn tràn vào. Có mấy ông
khoẻ tay đang vặn các đầu dây thép gai lên để không gây thương tích cho mọi
người khi băng qua chỗ tường mới sập tan tành.
Tuyệt nhiên không có bạo động, không có đôi co xô xát nào. Mấy anh Công An
áo xanh đứng ở trụ sở xa xa điềm nhiên phì phèo điếu thuốc. Mấy anh mặc
thường phục thì lăm lăm máy chụp ảnh và máy quay phim để quay quay chụp chụp,
đến khi mấy cô bé Giáo Dân cũng giơ điện thoại lên lập “biên bản ảnh” chính
các anh thì các anh lại xoay lưng tránh mặt, thật tội nghiệp !
Sang đến thứ bảy 16 tháng 8, kính Đức Maria Nữ Vương thì bà con Giáo Dân đã
nghiễm nhiên làm chủ hoàn toàn “trận địa” đấu tranh một cách ôn hoà và văn
minh. Họ phạt cỏ, san bằng những chỗ mấp mô lồi lõm, lấy chính gạch đá từ
bức tường bị xô đổ, lót xuống làm lối đi từ Phố Đức Bà vào đến Đài Đức Bà.
Gọi luôn là Đài Đức Bà là vì trên một cái bể nước mưa xây bằng xi-măng rất
cổ xưa, bỏ phế lâu ngày không dùng đến, bây giờ trải khăn trắng, bày hoa
thắp nến quây chung quanh 3 pho tượng Đức Bà thật hoành tráng hùng hậu:
tượng Đức Bà Phù Hộ, tượng Đức Bà Ban Ơn, và mới nhất là tượng Đức Bà Vô
Nhiễm cao đến hai thước đứng chính giữa. Phía sau còn thêm Thánh Giá Chúa
Giêsu cao 5m nữa chứ !
Trên đường trở ra, trong khi mọi người vẫn đang tiếp tục hát Kinh Hoà Bình,
tôi nghe lao xao các bà bảo các ông: “Thế nhá, có Đức Bà ngự giữa mảnh đất
của ta rồi, yên tâm chẳng còn ai dám ức hiếp làm bậy nữa”. Các ông giọng ồm
ồm bảo lại các các bà: “Phố Đức Bà này, Đài Đức Bà này, bây giờ là Đất của
Đức Bà rồi !”
Tự nhiên tôi liên tưởng, từ Hà Nội nhớ lại chuyện Sài-gòn cách đây chưa được
một tuần. Thứ hai 11 tháng 8, tôi vừa rửa tội trên Trung Tâm Mục Vụ DCCT
Sài-gòn cho một gia đình 3 người: cặp vợ chồng và một cháu bé nhỏ xíu tên là
Giêrađô Maria Nhân Nghĩa.
Người chồng đang là một đảng viên năng nổ, giữ một chức vụ quan trọng ở
Phường Đội một quận lớn của Sài-gòn. Người vợ từng bị bệnh cúm Rubella lại
mang thai, đến tháng thứ tám, siêu âm thì bác sĩ bệnh viện Nhà Nước bảo phải
phá thai vì thai dị tật lung tung, lục ngủ ngũ tạng teng beng không tài nào
cứu vãn, nếu không cho sinh non bằng phương pháp Kovac ngay thì không khéo
nguy to, chết cả mẹ. Đây là đứa con đầu lòng, trời ơi, vợ chồng cứ ôm nhau
mà khóc !
Thế rồi có người mách bảo nếu bó tay hết thuốc chữa rồi thì đi tìm Đức Bà
của người Đạo Chúa mà cầu xin. Đôi vợ chồng chở nhau Honda hỏi thăm tên Đức
Bà, có người chỉ ra Nhà Thờ Đức Bà thì chắc chắn là có Đức Bà rồi đó. Họ đã
đến vào buổi tối 8 giờ, gặp một nhóm đang đọc kinh cầu nguyện và hát Thánh
Ca quanh tượng Đức Bà Hoà Bình. Kể từ dạo Đức Bà khóc tháng 11 năm 2005 đến
nay, tối nào cũng có mấy nhóm chia nhau từng phiên đọc kinh với Đức Bà.
Hôm ấy, nhóm đọc kinh để ý thấy có đôi vợ chồng bụng mang dạ chửa cứ đứng
khóc miết chứ chẳng đọc được kinh nào, chẳng hát được bài nào. Sau hỏi ra
thì biết gia đình này không có Đạo, bị tư vấn phải phá thai, thế là họ nhiệt
tình giới thiệu sáng hôm sau đến gặp Nhóm Bảo Vệ Sự Sống DCCT. Chúng tôi
khuyên không có gì phải phá thai cả, còn nếu như lo có tai biến thì chúng
tôi lại cho gặp bác sĩ giỏi và tử tế để được tư vấn tới nơi tới chốn. Nghe
đến đâu khuôn mặt họ rạng rỡ vui mừng và an tâm đến đó. Tôi chứng kiến mọi
diễn tiến đổi thay kỳ diệu ấy, tôi biết đó là Lòng Tin đã được hình thành !
Gần một tháng sau, em bé chào đời. Trời ơi tuyệt vời, bé khoẻ mạnh không có
một tý gì là dị tật, ngoại trừ xương sọ của bé chưa tăng trưởng kịp. Sinh
con được một tuần thì cả đôi vợ chồng xin học Đạo. Tôi gửi một anh Giáo Lý
Viên thuộc Nhóm Bảo Vệ Sự Sống đến hướng dẫn ngay tại nhà. Vừa rồi cháu được
ba tháng tuổi thì cả gia đình được nhận Bí Tích Thánh Tẩy, bố mẹ cháu Nhân
Nghĩa còn nhận thêm Bí Tích Thêm Sức.
Thánh Lễ hôm ấy có cả nhóm cầu nguyện ngoài Nhà Thờ Đức Bà. Xong xuôi, cả
nhóm cùng với gia đình Tân Tòng dễ thương ấy kéo nhau ra Nhà Thờ Đức Bà để
tạ ơn Đức Bà Hoà Bình. Anh đảng viên ngày xưa nay đã nộp đơn xin chuyển
ngành, ra dân sự tìm nghề khác mưu sinh, cho dù có phải vất vả, mất đi hẳn
những thứ lương bổng hậu hĩnh do người ta chạy chọt hối lộ để con khỏi đi bộ
đội. Tôi chụp được tấm ảnh vợ chồng anh ta quỳ gối ngay Quảng Trường Đức Bà
Sài-gòn, mắt đẫm lệ, miệng mếu máo đọc kinh lần chuỗi Mai Khôi.
Thế đấy, trong Nam ngoài Bắc, cả ở Đại Hội La Vang, rồi Tà Pao ở Bình Thuận,
La Mã ở Bến Tre, Bạch Lâm ở Gia Kiệm, Sài-gòn có Nhà Thờ Đức Bà, Quảng
Trường Đức Bà, tượng Đức Bà Hoà Bình, thì ở Hà Nội có Phố Đức Bà, Đài Đức Bà,
Đất của Đức Bà... Đâu đâu cũng vang lên lời kinh, câu hát cầu nguyện với Đức
Bà. Cuối kinh của Tuần Cửu Nhật kính Đức Bà Hằng Cứu Giúp, thế nào cũng đọc:
“Lạy Thánh An Phong là Quan Thầy bầu chữa chúng con, xin giúp đỡ chúng con
trong những khi thiếu thốn biết chạy đến cùng Đức Bà Maria”.
Vâng, chúng con rủ nhau chạy đến với Đức Bà đây. Lúc này dân tộc chúng con,
quê hương chúng con đang thiếu đủ chuyện. Toàn là thiếu những chuyện tày
trời: thiếu nhân bản, thiếu văn hoá, thiếu giáo dục, thiếu đạo đức, thiếu
công bằng, thiếu lương thiện, thiếu bác ái trong mọi mặt mọi ngành của xã
hội, thiếu luôn cả Sự Sống khi người ta đang tâm cho tự do phá thai đạt...
huy chương vàng thế giới ! Và nhất là thiếu Đức Tin, vô thần duy vật nên
không còn biết sợ Trời sợ Đất gì nữa !
--------------------------------
Lm. QUANG UY, DCCT thứ bảy 16.8.2008 |