ĐI QUA BỜ BÊN KIA

(Mc 6,45)

Cảm nhận ngày Đức Cha Vinh Sơn Nguyễn Văn Bản

chính thức về nhậm quản giáo phận Ban Mê Thuột

29.04.2009

 

            Kể từ bản tin cuối ngày 21.2.2009 : Đức Thánh Cha Bênêđictô XVI đă chọn cha Vinh Sơn Nguyễn Văn Bản, thuộc hàng linh mục giáo phận Qui Nhơn, làm Giám mục chính ṭa giáo phận Ban mê Thuột…cho tới khi Đức Cha Vinh Sơn Bản chính thức về nhậm quản giáo phận ngày 29.04.2009, thời gian đếm được tṛn 68 ngày, trải qua 3 mùa Phụng vụ : mùa Thường niên, Mùa Chay và mùa Phục Sinh.

            Đối với Đức Cha Vinh Sơn, có lẻ thời gian đó chưa dài đủ để dự cảm hết thế nào là gánh nặng và thách đố của cuộc đời Giám mục, hay để chuẩn bị đầy đủ hành trang cho sứ vụ Mục tử trong tương lai. C̣n riêng đối với cộng đồng Dân Chúa giáo phận Ban Mê Thuột, thời gian trên quả là cần thiết và thích hợp để chuẩn bị :”tiếp cận” dần dần với Vị Tân Chủ Chăn xa lạ đến từ một vùng đất “ngoại biên”, đất Qui Nhơn, giáo phận “mẹ” hay “bà nội” của nhiều giáo phận miền Trung, trong số đó có cả giáo phận Ban Mê Thuột.

            Nhưng rồi chuyện ǵ đến phải đến. Ngày lễ kính Thánh nữ Catarina thành Siêna đă được hai giáo phận Ban Mê Thuột và Qui Nhơn đồng thanh chọn lựa để đón và đưa. “Mẹ già” Qui Nhơn trong ngậm ngùi tiếc nuối tiển đưa “người con ưu tú” lên đường về xứ lạ ; trong khi đó gia đ́nh “giáo phận cháu” Ban Mê hân hoan đón rước “cô dâu Vinh Sơn” về “ṭng phu, ṭng tử” ! Mặc dầu không có chút ǵ giống với lễ nghi hôn phối của người đời khi bà con hai họ đưa tiễn và đón rước cô dâu ; nhưng với Đức Cha Vinh Sơn Nguyễn Văn Bản, ngày ra đi ĺa xa tổ ấm giáo phận Qui Nhơn, nơi đă “mang nặng đẻ đau” và tần tảo chăm sóc gần hơn nửa cuộc đời để bây giờ đến “nhập tịch và phục vụ” cho một cộng đoàn giáo phận được giao phó…quả thật đă âm vang một chút ǵ đó như “giọt nước mắt xa mẹ của cô dâu trong ngày vu quy”, cho dù sau đó chỉ c̣n lại những nụ cười rạng rỡ khi mái ấm “giáo phận góa 3 năm” mở rộng ṿng tay đón tiếp “tân lang vào tiệc cưới”.

            Không cần phải nhắc lại những “lễ nghi” của cuộc đưa tiễn và đón rước. Công việc nầy đă có ban văn hóa truyền thông của giáo phân Ban Mê Thuột tường thuật chi tiết trên trang mạng của giáo phận. Ở đây, chỉ muốn ghi lại chút cảm nhận “đằng sau” biến cố mục vụ nầy trong “lăng kính phúc âm” mà trích đoạn Tin Mừng Mác-cô 6,45-56 như một gợi ư :

            Lập tức, Đức Giêsu bắt các môn đệ xuống thuyền qua bờ bên kia…(Mc 6,45)

- Hăy “qua bờ bên kia, v́ “Tôi c̣n những chiên khác không thuộc rà nầy. Tôi cũng phải đưa chúng về. Chúng sẽ nghe tiếng tôi. Và sẽ chỉ có một đoàn chiên và một mục tử.” (Ga 10,16)

- Hăy “qua bờ bên kiav́ xem ra những khổ đau, bệnh tật, đói khát lầm than nơi nào cũng chẳng thiếu. Họa chăng có thiếu, hay có một điều chỉ dám ước mơ đó là : bàn tay yêu thương và quyền năng sẵn sàng cuối xuống để thoa dịu và mở ra để ban phát.

            Người đi tới đâu, vào làng mạc, thành thị hay thôn xóm nào, người ta cũng đặt kẻ ốm đau ở ngoài đường ngoài chợ, và xin Người cho họ ít là được chạm đến tua áo choàng của Người ; và bất cứ ai chạm đến, th́ đều được khỏi.

- Hăy “qua bờ bên kia”, v́ biết đâu nơi đó lại đang có cuộc tập họp đông đảo những anh chị em khố rách áo ôm, màn trời chiếu đất để “ăn mày phép lạ”, mà thực chất đó chính là sự đói khát Lời Chúa và chân lư cứu độ, đói khát những quyền tự do cơ bản của con người, đói khát những giá trị luân lư tốt lành đang bị xóa ṃn tự gốc rễ…sự khốn cùng đói khát đă hơn một lần khiến “Ai đó” phải chạnh ḷng thổn thức : “Đức Giêsu thấy một đám người rất đông th́ chạnh ḷng thương, v́ họ như bầy chiên không người chăn dắt…” (Mc 6,34)

- Hăy “qua bờ bên kia”, để chung tay với bao người thiện chí mà xây dựng đất nước quê hương, cho “cây rừng c̣n xanh lá”, cho “hoa vẫn nở trên đường quê hương”, cho “chim xanh vè đậu trên cành” và cho cá tung tăng giữa những con suối nhỏ…

- Hăy “qua bờ bên kia”, v́ hoàng hôn đă khép và b́nh minh đang ló rạng, ngày mới đă lên ngôi mang theo hơi ấm của t́nh người nối kết và qui tụ, mang theo hành trang của hiệp nhất và sẻ chia và mang theo ngọn gió tươi vui, hy vọng để “mùa xuân ân thánh” được giữ măi trong tim mọi người…

- Hăy “qua bờ bên kia”, v́ vẫn c̣n măi trên vạn nẻo đường đời, nào : những ánh mắt em thơ đang ngóng đợi nụ cười tŕu mến của người cha, nào những trái tim rạo rực của các bạn trẻ đang chờ mong ánh lửa nhiệt t́nh và thánh thiện để khơi lên, nào những bàn tay ră rượi, những đầu gối mơi ṃn của các bậc làm cha, làm mẹ đang khát khao có được người ủi an thông cảm và nào, các gia đ́nh trẻ với muôn vàn áp lực của truân chuyên và thách đố cuộc đời đang mong ước nhận được những giọt “rượu mới Cana” cho dù phải đợi chờ tới “Giờ đă định”

- Hăy “qua bờ bên kia”, v́ đó chính là “mệnh lệnh” của Thầy chứ không phải sự “ngẩu hứng” của con hay của một tham vọng chính trị nào đó.

- Hăy “qua bờ bên kia, nhưng không phải để bám trụ và xây lâu đài hưởng thụ ở đó mà là để yêu thương và phục vụ.

- Hăy “qua bờ bên kia”, v́ đó là tiếng gọi của Chúa Thánh Thần ; và v́ thế hăy sẵn sàng mở ḷng để lắng nghe và cầu nguyện.

 

            Chắc chắn “bờ bên kia”, “bờ giáo phận Ban mê Thuột” sẽ c̣n nhiều điều thú vị để Đức Cha Vinh Sơn khám phá, thể hiện và sống trọn vẹn tác vụ thánh mà Chúa đă ân trao.

            Chỉ ước mong sao khẩu hiệu mà Đức Cha chọn lựa cho thừa tác vụ giám mục của ḿnh: SPIRITU AMBULATE, sẽ mới măi và âm vang măi trên từng cây số của cuộc đời giám mục, để nhờ đó, sẽ vang vọng trong muôn vạn trái tim

 

Giuse Trương Đ́nh Hiền