Ḥa B́nh là
kết quả của Công Lư và T́nh Liên Đới
Nhân kỷ niệm 10 năm giám mục của
Đức Cha Phaolô Bùi Văn Đọc, giám
mục giáo phận Mỹ Tho
Trong
một hai tuần lễ vừa qua, các giám mục Việt
Nam di chuyển liên tục. Lên Tây nguyên để cử hành
lễ phong chức cho Đức Tân giám mục của giáo
phận Ban Mê Thuột. Xuống đồng bằng Cửu
Long để mừng thọ 100 tuổi, 75 năm linh
mục và 50 năm giám mục của Đức Cha Micae Nguyễn
Khắc Ngữ. Và hôm nay, đi Mỹ Tho để mừng
kỷ niệm 10 năm giám mục của Đức Cha
Phaolô Bùi Văn Đọc.
Trong
khung cảnh của những chuyến đi, khi nh́n lại
10 năm giám mục của Đức Cha Phaolô, tôi cũng
h́nh dung cuộc đời giám mục của ngài như
một cuộc di chuyển.
Di
chuyển từ núi đồi Đà Lạt đến
đồng bằng Cửu Long. Là chủng sinh của Sàig̣n
nhưng khi làm linh mục, lại là linh mục của giáo
phận Đà Lạt v́ Đà Lạt đă được
tách ra thành một giáo phận mới từ năm 1960. Và
đời linh mục của ngài gắn với giáo
phận Đà Lạt, với vẻ đẹp thơ
mộng, với không khí vùng núi, với văn hoá cao nguyên.
Rồi đến năm 1999, Toà Thánh quyết định
bổ nhiệm ngài làm giám mục giáo phận Mỹ Tho.
Thế là ngài phải thực hiện một cuộc di
chuyển từ núi đồi Đà Lạt xuống
đồng bằng Cửu Long, từ văn hoá cao nguyên
đến văn hoá sông nước, từ không khí miền
núi đến khí hậu đồng bằng. Một
cuộc di chuyển không dễ dàng, đ̣i hỏi khả
năng thích nghi và sáng tạo để có thể chu toàn
sứ vụ.
Hàm
trong cuộc di chuyển về mặt không gian là một
cuộc di chuyển khác, khó thấy hơn nhưng lại
sâu sắc hơn, đó là di chuyển từ núi đồi
thần học đến đồng bằng mục
vụ. Hầu như gần trọn cuộc đời
linh mục của Đức Cha Phaolô gắn liền
với công việc suy tư, nghiên cứu và giảng
dạy triết học, thần học. Ngài làm công việc
đó không chỉ như một nhiệm vụ
được trao phó mà thực sự như một
đam mê. Không lạ ǵ trước khi được
gọi làm giám mục, ngài đă được chọn làm
chuyên viên thần học của HĐGMVN, và khi làm giám
mục, đă được HĐGM tin tưởng trao cho
nhiệm vụ Chủ tịch Uỷ ban Giáo lư Đức tin.
V́ thấy ngài say mê nghiên cứu thần học như
thế nên khi nghe tin Toà Thánh bổ nhiệm ngài làm giám
mục, đă có người thắc mắc : không biết
ngài làm mục vụ có tốt không v́ suốt ngày toàn suy
nghĩ những chuyện trên trời, c̣n mục vụ th́
lại quan tâm chuyện dưới đất, kể
cả chuyện kiếm tiền cho các dự án của giáo
phận nữa! Thực tế cho thấy nhà thần
học đă làm mục vụ rất tốt. Không chỉ
là xây dựng thêm nhiều cơ sở cho giáo phận,
cũng không chỉ là lên kế hoạch cho việc đào
tạo nhân sự, mà điều chính yếu là lấy suy
tư thần học để soi sáng, dẫn
đường cho những hoạt động mục
vụ của ḿnh.
Xin
lấy một ví dụ cụ thể. Trong bài phát biểu
tại Thượng Hội Đồng Gíam Mục Thế
Giới năm 2005, Đức Cha Phaolô đă chia sẻ :
“Từ lúc bắt đầu học thần học, tôi luôn
nghĩ rằng Thiên Chúa của chúng ta là Đấng Thiên
Chúa cởi mở. Sự nhiệm sinh vĩnh hằng chính
là sự cởi mở vĩnh hằng của Thiên Chúa…
Vậy nếu Thiên Chúa là Đấng Cởi Mở, th́ con
người, h́nh ảnh của Thiên Chúa, tự bản
chất là cởi mở.” Những khẳng định
thần học chắc nịch! Rồi từ đó, ngài
nói thêm : “Giống như Thiên Chúa, giám mục phải là con người
cởi mở. Giám mục phải có trái tim cởi mở
giống trái tim bị đâm thâu của Chúa Giêsu, từ
đó có nước và máu chảy ra. Giám mục phải có
đầu óc cởi mở, lắng nghe mọi tiếng
nói, nhất là tiếng nói của những người nghèo
khổ và những người không cùng quan điểm….
Giống như Chúa Giêsu, giám mục là thầy dạy
đối thoại. Muốn dạy cho các linh mục
đối thoại, giám mục phải biết đối
thoại. Muốn biết đối thoại, giám mục
phải học đối thoại, học với mọi
người, với những người nghèo, với
những người trẻ, với các tôn giáo bạn,
với các nền văn hoá.” Và ngài chia sẻ kinh nghiệm
bản thân : “Tôi đă cố gắng học đối
thoại với các linh mục trong giáo phận. Bài học
này đ̣i hỏi nhiều thời giờ và sức lực,
nhưng trên hết là sự khiêm tốn và ḱm chế. Tôi
cũng đă học với các nữ tu nhiều
điều bổ ích. Giáo dân dạy cho tôi bài học về
sự đa dạng và phức tạp của đời
sống con người.”
Thiết
nghĩ những suy tư và tâm t́nh trên đă minh hoạ
cụ thể điều muốn nói ở đây, tức
là lấy suy tư thần học soi sáng, định
hướng cho hoạt động mục vụ của
ḿnh. Hiểu như thế, mục vụ không chỉ là làm
chuyện này hay chuyện kia, nhưng là thể hiện ra
bên ngoài chiều sâu của suy tư đức tin tức là
thần học (intellectus fidei) và có thế, hoạt
động mục vụ mới mang lại kết quả
bền lâu.
Như
thế đă rơ, Đức Cha Phaolô đă di chuyển
từ núi đồi Đà Lạt đến đồng
bằng Cửu Long, từ núi đồi thần học
đến đồng bằng mục vụ. Câu hỏi
đặt ra là đằng sau cuộc di chuyển cả
trong không gian thể lư lẫn không gian tư tưởng
ấy là ǵ? Nói cách khác, động lực nào thúc
đẩy cuộc di chuyển đó? Người môn
đệ Chúa Giêsu t́m kiếm câu trả lời bằng cách
chiêm ngắm chính Chúa Giêsu, Thầy chí thánh.
Trong
câu chuyện về việc Chúa Giêsu biến h́nh trên núi cao, thánh
Marcô ghi nhận rằng khi chứng kiến vẻ
đẹp uy nghi và sự thánh thiện chói ngời của
Thầy, các môn đệ đă chỉ mong được ở
lại măi trên núi cao : “Thưa Thầy, chúng con ở đây,
thật là tốt! Chúng con xin dựng ba cái lều, một
cho Thầy, một cho ông Môsê, một cho ông Eâlia” (Mc 9,5). Thế
nhưng Chúa Giêsu đă không ở lại trên đỉnh núi
vinh quang mà lại dẫn các môn đệ xuống núi, và
xuống núi cũng có nghĩa là bắt đầu hành tŕnh
bước vào cuộc khổ nạn đang đợi
Người ở cuối đường.
Cuộc
đời Chúa Giêsu là một cuộc xuống núi liên
lỉ. Những bước đi từ núi Tabor xuống
chỉ là h́nh ảnh cụ thể của một cuộc
xuống núi vĩ đại, kéo dài từ Nhập Thể
đến Thăng Thiên. Mầu nhiệm nhập thể là
ǵ nếu không phải là hành tŕnh từ núi hạnh phúc
của Thiên Chúa vĩnh hằng đến vực sâu
khổ đau của con người (x. Phil 2,5-11). Mà
phải có nhập thể th́ mới có thăng thiên,
phải có hành tŕnh xuống núi của Chúa Giêsu th́ nhân
loại mới t́m thấy đường đi lên thế
giới của Thiên Chúa. Ẩn sau hành tŕnh xuống núi
ấy chính là t́nh yêu, không chỉ là t́nh yêu của Chúa Giêsu mà
là t́nh yêu của Ba Ngôi, t́nh yêu sáng tạo, t́nh yêu cứu
độ, t́nh yêu thánh hoá. Thế nên khi chiêm ngắm
thập giá Chúa Giêsu, thượng phụ Philarép đă có
thể thốt lên, “Chúa Cha là T́nh Yêu đóng đinh
(crucifiant), Chúa Con là T́nh Yêu chịu đóng đinh (crucifié),
Chúa Thánh Thần là sức mạnh vô địch của
thập giá.” T́nh yêu Thiên Chúa là t́nh yêu không ngừng sáng
tạo những nẻo đường hết sức
bất ngờ, vượt ngoài mọi tính toán và
tưởng tượng của con người. T́nh yêu
Thiên Chúa là t́nh yêu cứu độ, không chịu lùi
bước trước tội lỗi của con
người nhưng t́m mọi cách để cứu thoát,
kể cả bằng sự hi sinh lớn lao nhất. T́nh
yêu Thiên Chúa c̣n là t́nh yêu thánh hoá, ước mong con
người thuộc trọn về Ngài, cũng là
đạt tới hạnh phúc viên măn.
T́nh
yêu ấy chính là động lực cho hành tŕnh xuống núi
của Chúa Giêsu. T́nh yêu ấy cũng phải là ánh sáng
hướng dẫn và động lực thúc đẩy
mọi chọn lựa và hành động của
người môn đệ Chúa Giêsu. Và tôi dám tin rằng t́nh
yêu ấy đă là sợi chỉ đỏ xuyên suốt
cuộc sống của vị giám mục đă chọn
khẩu hiệu “Chúa là niềm vui của con.” Trong nhiều
năm, Đức Cha Phaolô phụ trách giảng khoá về
mầu nhiệm Chúa Ba Ngôi và trong lớp học, khi ngài
hỏi, “Thầy có hiểu không?” là anh nào cũng sợ
cả! V́ trả lời đằng nào cũng chết
cả! Bảo rằng chưa hiểu th́ sẽ nghe
thầy nói, “Giảng suốt 2 tiếng đồng hồ
mà không hiểu à!” C̣n nói là hiểu th́ sẽ nghe thầy
phán, “Mầu nhiệm Chúa Ba Ngôi, ‘tui’ c̣n chưa hiểu th́
làm sao thầy hiểu?” Nhưng cả lớp tràn ngập tiếng
cười. Và lúc nào cũng thấy cha giáo cười
rất tươi, lúc nào cũng “dzui” hết. Niềm
vui tràn ngập. Niềm vui của Chúa chứ không phải
niềm vui của thế gian. Niềm vui của Chúa là
niềm vui của t́nh yêu. Niềm vui của Chúa là niềm
vui cho đi chứ không phải niềm vui chiếm
hữu. Niềm vui của Chúa là niềm vui phục vụ chứ
không phải niềm vui thống trị. Hoặc nói theo cách
diễn tả mà Đức Cha Phaolô từng vận
dụng, đó là niềm vui của trái tim bị đâm
thâu, có nước và máu chảy ra!
Niềm
vui ấy đang tràn ngập ở đây, hôm nay. Xin hợp
lời với giáo phận Mỹ Tho trong tâm t́nh tạ
ơn Thiên Chúa về những thành quả tốt
đẹp Chúa đă ban cho giáo phận trong 10 năm qua. Và cùng
với cộng đồng Dân Chúa giáo phận Mỹ Tho, xin
cảm ơn Đức Cha Phaolô đă đem niềm vui cho
đi và phục vụ đến cho mọi người
trong giáo phận. Cầu xin cho niềm vui ấy măi dâng cao
trong giáo phận Mỹ Tho, và chúng tôi được
hưởng niềm vui ấy mỗi khi đến thăm
giáo phận Mỹ Tho.
Ngày 20.5.2009
Gm. Phêrô Nguyễn Văn Khảm