NHÌN
C on người, từ lúc sinh ra
cho đến lớn và qua đời, ai ai cũng cần
đến con mắt. Mắt để nhìn, để chiêm
ngưỡng muôn vẻ đẹp của thiên nhiên, của
đất trời, do Thiên Chúa đã tạo dựng. Ôi
đẹp biết bao nếu ta đưa mắt nhìn
những buổi bình minh rực sáng nơi chân trời
đông, cũng như lúc chiều tà khi mặt trời
khuất dần ở phía tây. Mắt để nhìn nhau, để cảm thong,
để nhận ra mối tương quan giữa con
người với con người. Mắt còn gọi
là “cửa sổ của tâm hồn”. Khi hai người yêu
nhau, cái nhìn lúc nào cũng đắm đuối. Một em
bé, dù là lúc mới sinh, mắt em cũng đã biết
mở để nhìn, nhìn nhưng chưa biết gì.
Đến một lúc nào đó, em bé nhìn đến
người đang bế nó, nó bắt đầu có
một cảm nhận người đang bế nó là ai,
rồi nó mỉm cười.
Thật không có
cái nhìn nào đẹp và hồn nhiên hơn cái nhìn của
một em bé. Từ cái nhìn, phản ảnh tâm hồn
đơn sơ, trong trắng của nó. Khi nhìn một
vật nào đó mà nó ưa thích, nó nhìn một cách chăm
chú, nhất là nhưng vật đó phải có màu sắc, có
cử động. Nó còn nhìn người một
người nào đó mà nó cảm nhận ra rằng,
người đó thật quen thân đối với nó. Khi
nó lớn lên, nó cũng nhìn, nhưng qua cái nhìn, nó lại phân
biệt ai là người quen thân, ai không. Cho nên, nếu chúng
ta bế một em bé đã bắt đầu có sự hiểu
biết thì nó nhìn cách chăm chú để nhận ra ai là
người mà nó đã quen, đã từng bế nó, đã
từng ở gần nó.
Khi lớn lên
trong cuộc sống, con người càng có cái nhìn rộng
rãi hơn về cách sống, cách đối xử, một
cái nhìn thực tế về hướng đi cho cuộc
đời của mình. Tuổi trẻ thì chọn việc
học hành, chọn cho mình một tương lai để
nhắm tới, chọn cho mình con đường cần
đi, chẳng hạn như: sống độc thân
trên con đường tận hiến hoặc sống
cuộc sống gia đình. Có khi mình đã chọn lầm
vì đã không nhìn kỹ. Tất cả những điều
đó không phải là dễ chọn, dễ quyết
định.. Trước khi chọn một mục đích
hay một hướng đi, chúng ta cần phải “nhìn”.
Nhìn nói ở đây là phải nghiên cứu, cân nhắc cho
kỹ càng để tiến tới. Người lái xe,
muốn đi tới một nơi nào đó mà chưa
hề quen biết, cần phải nhìn vào bản
đồ, để ý các bản đường chỉ
dẫn, nếu không sẽ lạc hoặc sẽ đi vòng
vo.
Trong
đời, đã có không ít người đã chọn sai cho
mình một hướng đi cho tương lai, bỡi vì
họ đã thiếu cáí nhìn thực tế, thiếu
suy xét, để rồi, hoặc do một sự lôi
cuốn hay thôi thúc nào đó mà họ đã chọn cho mình
một con đường, một tương lai như
thế. “Cái nhìn” nói ở đây có vẻ trừu
tượng hơn, không như những em bé nhìn các vật
thể chung quanh. Cũng không giống như những
người trẻ yêu nhau, chỉ biết nhìn qua ánh
mắt mà không sao nhìn thấu được tâm hồn
của nhau. Người đã trưởng thành và có
nhiều hiểu biết, nhiều kinh nghiệm trong
cuộc sống
Những gì mà
Thiên Chúa đã tạo dựng nơi con người chúng ta
đều có những nét đặc thù, tích cách quan
trọng của nó. Nhờ có đôi mắt để nhìn,
chúng ta đã làm được vô số công việc. Không có
mắt (hoặc có mắt mà không thấy vì mù), chúng ta đều
cảm nhận có một sự thiếu thốn to lớn
trong đời. Người mù, vì không nhìn thấy, nên
từng bước đi của họ chỉ là những
bước đi dò dẫm, lạng quạng vì sợ
vấp ngã. Trái lại, cũng có những người có mắt
đàng hoàng, nhưng họ cũng đã phải vấp ngã
nhiều lần trong cuộc đời, bỡi họ đã
quá chủ quan, coi thường, không chịu học hỏi
nơi những người khác.
Nói đến
người mù, không có nghĩa là người mù vì không “nhìn
thấy” nên không làm được việc gì. Nhờ
phương pháp Braille, có những người mù đã
học và đọc được chữ (nổi). Có
người đã học và đã lấy được
bằng tiến sĩ. Có những người mù đã
trở thành ca sĩ hay nhạc sĩ danh tiếng. Có
những người mù về thể xác, nhưng họ
rất trong sáng về mặt tâm linh. Ngược lại,
có những người có đôi mắt trong sáng, nhưng
họ đã thực sự mù về tinh thần, về
nội tâm, vì họ đã không nhận ra ánh quang của
Thiên Chúa chiếu vào tâm hồn họ.
Ở đây,
tôi chỉ phiếm bàn về cái nhìn, mà nhìn thì liên quan
đến đôi mắt. Tôi không có tham vọng hay hiểu
biết nhiều về con mắt. Con mắt
được chăm sóc bỡi những bác sĩ chuyên
khoa lo những bệnh tật về mắt. Mắt không
nhìn thấy rõ thì là mắt cận hay viễn thị
hoặc loạn thị thì cần đến bác sĩ nhãn
khoa (optometrist). Mắt bị đau nhức, bị
những gì xảy ra khác thường như mắt bị
cườm, mắt bị đỏ thì đi gặp bác
sĩ chữa trị mắt (ophthalmologist). Mắt bị
đau hay không nhìn thấy rõ thì ảnh hưởng
nhiều đến cái nhìn của chúng ta. Vậy cần
được chữa trị hay cần phải đeo
kiếng.
Mắt có
đeo kiếng hay mắt trong sáng, nào có làm cho ta có
được cáí nhìn tinh tế, chính xác hơn đối
với một con người? Nếu ta nhìn (rồi
nhận xét) về một con người mà không có suy
đoán, phân tích kỹ lưỡng về họ hay nhận
xét một cách phiến diện, thì ta bị cho là có cái nhìn
thiển cận. Có mắt mà không nhìn thấy rõ là vậy.
Qua suốt
quãng đời của Chúa Giêsu, Ngài đã có những cái nhìn
thấu tận tâm can đối với những ai tiếp
xúc hay sống gần gũi với Ngài. Từ các em bé
đến gần Chúa, cho đến người thanh niên
giàu có, kẻ ốm đau tật nguyền hay người
mù lòa ngồi ăn xin bên vệ đường. Tất
cả, một khi đã tiếp xúc với Chúa đều
đã được toại nguyện, thỏa lòng. Chúa
đã đưa mắt nhìn ông Giakêu (được gọi
là người thu thuế tội lỗi và giàu có), khi ông này
đang trèo lên sung (vì ông là người lùn) để
được nhìn thấy Chúa sắp đi ngang qua. Khi nhìn
thấy Giakêu, Chúa bảo: “Hãy đi xuống vì hôm nay tôi
sẽ ghé lại nhà anh.” Với cái nhìn đầy tình yêu
thương và tha thứ đối với người
đàn bà tội lỗi, Chúa nhìn bà và nói: “Hãy đi và
đừng phạm tội nữa.” Người đàn bà
ấy đã hối cải. Khi đoàn lũ đông
đảo đi theo Chúa mà không có gì để ăn, Chúa
nhìn thấy vậy và chạnh lòng thương. Rồi Chúa
đã làm phép cho bánh hóa ra nhiều để đủ cho
họ ăn…
Vào thánh
đường, chúng ta nhìn thấy gì ngoài tượng Chúa
chịu đóng đinh. Hãy nhìn lên Chúa và tỏ lòng sám
hối để xin Chúa thương thứ tha cuộc
đời tội lỗi của mình. Vì yêu thương
chúng ta, Chúa đã đổ cho hết giọt máu cuối
cùng còn đọng lại nơi Trái Tim Chúa khi một tên
lính lấy đòng đâm cạnh sườn Ngài.
Chúng ta thường
nhìn người khác bằng hình thức bên ngoài như áo
quần sang trọng, sắc diện đẹp đẽ
mà không nhìn thấy được nội tâm của họ
thế nào. Cũng vậy, nếu có người ăn
mặc rách rưới, bẩn thỉu hay gương
mặt xấu xí, chúng ta thường có cái nhìn không tốt
về người ấy, và lại còn đánh giá thấp
về nhân cách của họ nữa.
“Tóm lại, mù
loà không chỉ đơn thuần là khuyết tật
thể lý nhưng có thể còn là khuyết tật tri
thức, tâm lý và tâm linh. Có những khi ta nhìn một sự
kiện, một biến cố mà không rõ ngọn nguồn
sự việc vì thiếu hiểu biết, nghĩa là mù loà
về mặt tri thức. Có những khi ta mở mắt
thật to để nhìn mà vẫn không thấy
được cái tốt của người khác chỉ vì
ta cố chấp, đó là một thứ mù loà về tâm lý.
Và nhiều khi ta nhìn rõ thế giới vật chất này
nhưng lại không thấy mối tương quan giữa
thế giới này và Đấng tạo dựng nên nó,
tức là một thứ khuyết tật tâm linh, cho nên
mới có lời cầu nguyện: “Xin mở cho con đôi mắt,
để thấy tình yêu Chúa khắp nơi”. (Trích Bài giảng của ĐGM Phêrô Nguyễn
Văn Khảm, trong ngày lễ tấn phong Tân Giám mục Vinh
Sơn Nguyễn Văn Bản, tại Banmêthuột, ngày 12
tháng 5, 2009 vừa qua).
Nguyễn Ngọc Thể