Tang lễ anh Giuse Nguyễn Văn Viễn

 Nguyễn Thanh Huân

 

 

Sydney, Úc châu tháng tư, trời đang vào thu.Thường thì khí trời ấm dịu, êm đềm. Nhưng năm nay thời tiết có vẻ se lạnh sớm như báo hiệu một mùa đông dài chăng? Rồi cuộc sống và kinh tế như có vẻ chậm lại vì ảnh hưởng kinh tế toàn cầu dù Úc đã có hai lần kế hoạch kích thích kinh tế (stimulus package) thúc đẩy người tiêu dùng xài tiền. Lần trước chính phủ cho không giới già, trẻ con ít là 1000 đô la trở lên mỗi người. Lần sau chính phủ định biếu không cho giới đi làm 950 dollars mỗi người, nhưng chắc sợ vung tay quá trán nên đã nhín lại 50 đô thành ra mỗi người còn 900 cho chẵn. Tự dưng được thêm chút ít tiền nên mua sắm xem chừng rộng rãi hơn chút ít, dù vậy người buồn cảnh có vui đâu bao giờ!

 

Mùa đông dài là chuyện thời tiết nắng mưa còn dài dài ra mấy tháng nữa, nhưng cái mùa đông giá lạnh trong cõi lòng gia đình bà con thân tộc và nhất là các anh chị em CCSLSQN thật rõ nét, thật sâu đậm trước sự ra đi vĩnh biệt của anh Giuse Nguyễn Văn Viễn. Rõ nét ở những giọt lệ tự dưng trào dâng trên đôi mắt long lanh của tuổi đời còn trẻ hay cả những đôi mắt phong trần của tuổi đời 50, 60, 70. Nó sâu đậm vì dường như không ai kềm chế được cảm xúc đó. Tự nhiên, dễ thương và thật thân tình.Anh Viễn đã rời bỏ cuộc đời như chiếc  xanh vội lìa cành của mùa thu Úc châu sau cơn gió mạnh. Xanh vì cuộc đời anh nhiều hoài bão chưa thực hiện; xanh vì bất ngờ xảy đến bỡi sức sống còn tràn trề, 57 tuổi đời tóc anh vẫn xanh đen, chưa có chút muối tiêu như một số các bạn đồng lớp, đồng niên; xanh vì đến phút chót cuộc đời, anh chưa bao giờ muốn bỏ cuộc. Anh ráng cố ăn uống để có sức khỏe, chống chọi với bệnh tật, bác sĩ y tá thấy mình khỏe mới chữa được và luôn cố vận động cơ thể để máu huyết dễ lưu thông.

 

Người xưa nói: ngũ thập tri thiên mệnh, khi biết số phận an bài, anh đã chấp nhận nó với mọi góc cạnh tích cực và trong niềm xác tín vào TC. Chính anh nói “fiat voluntas Dei caeli” – Chúa định sao thì chịu vậy hay trời kêu ai nấy dạ, đó là diễn nôm ra cho quí chị em LSQN dễ hiểu chứ anh Viễn thì nói nguyên tiếng Latinh cho nó trọn vẹn tâm tình hiến dâng. Tâm trí anh lúc nào cũng sáng suốt minh mẫn chỉ có thân xác yếu đuối. Tiếng Fiat của anh lúc nầy sao nghe vang vọng như tiếng Fiat của Đức Kytô ở vườn Gietsemani:Lạy Cha, nếu được, xin cất con khỏi chén đắng nầy, nhưng đừng theo ý con một vâng theo ý Cha… Tiếng xin vâng của Đức Kytô hay của anh Viễn đều chuyên chở nặng trĩu khía cạnh lưu luyến, u buồn trước giờ vĩnh biệt người thân!

 

Trong vòng non sáu tháng mang cơn bệnh định mệnh có thể ví như những giờ phút của Đức Kytô ở vườn Gietsemani: tinh thần thì tỉnh thức còn thân xác nhọc mệt, làm sao khỏi có những giây phút chạnh lòng u buồn vì sắp giã từ những người thân thương nhất như vợ, con đang chăm sóc lo cho mình? Fiat voluntas tua, xin vâng ý cha. Bù đắp lại phần nào anh đã được bà con,bạn bè thân hữu thăm viếng, an ủi liên tục dù những ngày đầu anh rất ngại báo tin. Anh Viễn là vậy đó, chịu thiệt về phần mình, dành phần hơn cho người thân, bạn bè. Anh đã được các bác sĩ, y tá tận tình chăn sóc bằng những phương tiện y khoa tối tân của bệnh viện St George và Canden. Khi sức lực yếu liệt anh đã ra đi thật nhẹ nhàng khi vừa được xức dầu bệnh nhân do cha Giuse Nguyễn quang Thạnh bên cạnh sự yêu thương luyến tiếc của chị Chi, vợ anh và Mai, con gái đầu lòng của anh. Anh ra đi trong tiếng xin vâng chấp nhận chén đắng nên chắc chắn phải là lành thánh.

 

Đám tang anh đông đủ bà con bạn bè thân hữu. Trên bàn thờ có các cha Hà Thanh Sơn, Nguyễn quang Thạnh, Nguyễn hoàng Việt,Trần bạch Hổ, Hồ quang Thuận và Mai đạo Hiền; dưới cộng đoàn ngoài họ hàng bên chị Chi, còn có gia đình anh chị ruột của anh Viễn từ Na-uy qua ở đây với anh gần ba tháng, các bạn bè thân hữu, nhóm Cursilos và dĩ nhiên không thể thiếu các gia đình anh chị em CCSLSQN và GHHV Pio Dalat. Anh Huỳnh Thiều ở Melbourne, nặng tình nghĩa với anh Viễn, phút chót vì trục vé máy bay nên không thể tham dự được. Tin chắc dù ở phương trời nào mặc lòng, quí anh chị em trong đai gia đình CCSLSQN cũng đều hiệp ý và đọc ít ra một lời kinh cho người anh em mới qua đời. Anh Giuse Trần tiến Dụng, tận bên Canada còn cảm tác một bài hát để riêng tặng anh Viễn ngay khi vừa biết hung tin.

 

Thánh lễ an táng ở nhà thờ Mount Pritchard trong bầu khí thật cảm động, sụt sùi khi nhắc đến đôi dòng kỷ niệm của cuộc đời rất trầm lặng của anh từ Mai, con gái anh hay từ cha Trần bạch Hổ trong thánh lễ phát tang hoặc trong bài giảng do cha Nguyễn quang Thạnh và những tâm tình từ biệt của đại diện thân hữu Qui nhơn do Nguyễn thanh Huân và đại diện GHHV Pio Dalat do Vũ văn An. Rồi tất cả cùng đưa tiễn anh đến nơi an nghĩ cuối cùng ở nghĩa địa Liverpool. Bầu trời trong sáng nhiều nắng ấm hơn như biết rằng lòng người chùng xuống u hoài đến sưởi ấm chăng? Trên trời vài cụm mây trắng lờ đờ trôi theo gió nhè nhẹ như muốn nuối tiếc, níu kéo thời gian dừng lại và không xa mấy nếu để ý thì nghe thấy đâu đó tiếng chim ibis, giống như một loai chim vạc VN kêu “oót,uất, oót…” như lời tiễn đưa vĩnh biệt và như những nốt nhạc trầm thống của bài thánh ca tiếng dâng hy lễ đời người của anh Viễn.

 

Thánh ý Chúa nhiệm màu muốn cha mẹ chọn cho anh tên thánh Giuse quả là không sai chút nào. Cuộc đời của anh Viễn như phản ánh tấm gương của cuộc đời thánh Giuse. Dù rất âm thầm, nhưng vai trò của thánh Giuse cũng thật quan trọng trong cuộc sống gia đình hay chương trình cứu độ trần gian.Quả thật actions speak louder than words như ngạn ngữ Tây phương nói vậy.

 

Bên anh Viễn, chắc chắn ai cũng cảm thấy được đón tiếp ân cần, dạt dào tình thân và giờ đây trên thiên quốc cũng mong anh đãi ngộ mỗi người chúng ta bằng tình cảm hay những hồng phúc siêu thoát hơn mà không có gì vật chất có thể sánh bì.

 

 

Nguyễn Thanh Huân  May 2009

 

 

 

 

Tâm tình từ biệt (trong thánh lễ an táng)

 

 

Trong cuộc sống hàng ngày thông thường có vẻ như người ta dễ nhận ra khuyết điểm nơi nguời khác hơn ưu điểm. Nhưng điều nầy không đúng với anh Viễn. Trong bất cứ tình huống hay hoàn cảnh nào, dù rất nghiệt ngã, anh luôn nhìn thấy và nhận ra nhiều điểm tích cực hơn tiêu cực, làm việc tận lực và vận dụng mọi nỗ lực để liện toàn công việc đó.

 

Thuở còn là một chủng sinh ở TCV LSQN (1964-71) anh đã là một học trò giỏi, có nhiều năng khiếu, đã có lúc anh phụ trách về điện nước, âm thanh cho chủng viện. Rồi những năm tháng ở GHHV Pio X Dalat (1971-77), tài năng anh cũng chẳng thua kém ai và một trong bốn năm của văn bằng cử nhân ban triết học viện đại học Dalat (1971-75) anh đã đậu thủ khoa.

 

Với bầu nhiệt huyết của tuổi thanh xuân cọng với lý tưởng cao độ vì tự do dân chủ mà cuộc sống anh trải qua 10 năm dài (1977-1987) của những tháng ngày cùng cực,khổ sở vì lao lý. Bạn bè thân quen chỉ nghe thoang thoáng, cảm nghiệm sơ vậy thôi bỡi hiếm khi anh chia sẻ   một lý do tình cảm đầy xúc động nào đó. Ngày xưa các anh đã bán em mình là Giuse sang Ai cập về sau làm tể tướng và giúp đỡ gia đình qua cơn đói kém. Bàn tay của TC thật diệu kỳ. Hoàn cảnh đã đưa đẩy một Giuse Viễn đi lưu linh và rồi đã tìm ra bến đậu ở vùng đất mũi Cà mau (01.03.1987): một gia đình hạnh phúc, phản ánh gia đình thánh gia.

 

Hao hao giống nỗi sợ vua Hêrodê ngày xưa, gia đình anh ra đi để lánh nạn (1989) và đến năm 1992 cả gia đình anh định cư tại Úc như quê hương mới của mình. Gia đình anh là một tổng họp hài hòa: VN-Mã lai-Úc châu là những nơi các con anh mang đậm nét và sinh ra. Ba đứa con gái đều học giỏi, ngoan hiền và chắc chắn một điều thương yêu bố Viễn hết mình. Bé Mai lúc nào cũng chăm sóc và cận kề bên bố Viễn đến giờ phút cuối cùng; Anne và Lana muốn ghen với chị Mai nhưng vì vâng lời bố nên đành chịu vậy.

Khi biết mình bị bạo bệnh, anh Giuse Viễn chấp nhận hung tin cũng với nhiều điểm tích cực như có lần anh tâm sự với anh Hiến: đó là một điều tốt vì mình còn có thời gian chuẩn bị chứ như đụng xe, tai nạn bất ngờ thì sao? Không muốn làm mất lòng người khác, lúc nào cũng hết lòng với bạn bè thân hữu. Cách đây 10 ngày (20.04.09) tất cả anh chị em gốc Qui nhơn ở SydneyMelbourne đến nhà thăm và cầu nguyện cùng anh. Vì muốn để anh khỏe, nằm nghỉ, không nói nhiều nên bảo anh nằm nghe mỗi anh em kể một tâm sự hay kỷ niệm ngày xưa. Vẻ mặt anh thật vui và cho biết còn ngồi lên ngồi xuống vững vàng. Một trong các anh em có nói với anh: thấy Viễn nằm tội nghiệp quá mà không biệt làm gì! Anh trả lời: Chết là bình thường mà. Người bạn đáp lại: Đúng vậy, nhưng thấy anh nằm đau yếu mà không làm gì được thật tội nghiệp và đáng buồn! Anh nói: Đừng lo, không có gì đâu. Chủ nhật vừa rồi (26.04) sau khi cầu nguyện, anh còn múa tay vận động tay chân để cho máu lưu thông và chính tay anh còn bấm nút để nâng cái giường lên xuống như phương cách tập thề dục. Anh tận dụng mọi góc độ của cuộc đời.

 

Anh Giuse Nguyễn văn Viễn thân mến,

 

Cuộc chia ly nào cũng để lại trong lòng người một nỗi niềm lưu luyến, u buồn. Cuộc chia ly vĩnh biệt hôm nay (02.05.09) chắc hẳn phải sâu đậm hơn mà mỗi ngườii chúng ta đang cảm nghiệm! Trong đức tin, ngày trước ở trại tỵ nạn Mã lai, cao ủy tỵ nạn đã chấp thuận hồ sơ thanh lọc của anh dễ dàng, chẵng lẽ gì một TC đã quan phòng, bảo bọc cuộc sống anh trong mọi tình huống lại chịu thua một tạo vật ngài đã dựng nên sao? Tin chắc hồ sơ thanh lọc của 57 trang cuộc đời của anh thật trong sáng.

 

Ước mong rằng trên thiên quốc gần Chúa hơn, anh vẫn luôn cận kề, nâng đỡ chị Chi, người bạn đời dương thế của anh cùng các con mà lúc nào anh cũng yêu thương và hy sinh cho tương lai của nó. Chắc chắn rằng lúc nào anh cũng nặng lòng với bà con họ hàng hai bên, với bạn bè thân hữu cùng trường và cùng địa phận với anh. Xin anh cũng cầu xin Chúa phù  hộ cho quê hương VN sớm có ngày phồn thịnh, phú cường trong tự do, dân chủ như ước nguyện thời tuổi thanh xuân của anh.

 

Anh Giuse Nguyễn văn Viễn, xin vĩnh biệt chào anh.

 

Xin thành kính phân ưu cùng gia đình tang quyến và bà con họ hàng thân tộc.

 

Và xin thành thật cảm ơn quí vị.

 

 

 

Nguyễn Thanh Huân  Sydney 02.05.09