TRÀNG HOA DÂNG MẸ

-          Riêng tặng những anh em ccs xa vắng mẹ -

                             

 

               Mother’s Day, ngày ” Hiền Mẫu” , ngày tôn vinh những người mẹ,  tôn vinh những tấm ḷng cao quư.  Mẹ như bầu trời xanh, như ḍng suối mát. Tấm ḷng của mẹ bao la như biển cả. T́nh của mẹ dạt dào yêu thương.   Hạnh phúc của mẹ chính  là hạnh phúc ở nơi con. Đau thương của con cũng chính là đau thương của mẹ.

              Không hiểu v́ sao Mother’s Day lại rơi vảo tuần thứ hai của tháng năm  -  Tháng Hoa dâng kính Mẹ Maria.  Không đi t́m nguồn gốc xa xôi của sự trùng hợp , tôi chỉ muốn nhân ngày nầy suy niệm lại một vài h́nh ảnh của Mẹ Maria  như tâm t́nh cầu nguyện của tháng Năm .

              Như bao nhiêu người mẹ trên trần gian , Mẹ Maria cũng trăi qua nhưng bước

 đường gập ghềnh, chông gai của cuộc đời:  hạnh phúc và đau khổ, niềm vui và nỗi buồn. Niềm tin và hy vọng, uớc mơ   và đợi chờ. Hai ngàn năm trước đây những phụ nữ Israel ước ao được diễm phúc làm mẹ Đấng Thiên Sai, Đấng lănh tụ   dân Israel như Thiên Chúa đă hứa qua lời  của Ngôn sứ Mikhai ; “ Phần ngươi, hỡi Belem, miền đất Giuda,  ngươi đâu phải là  thành nhỏ nhất của Giuda, v́ ngươi là nơi vị lănh tụ chăn dắt Israel dân ta sẽ ra đời “. ( MK 5:1 )

                Lời tiên tri của Mikhai chắc chắn đă khơi thêm nguồn hy vọng cưu mang Đấng Messia của những người phụ nữ Israel.  Ai sẽ là người được trao ban ơn cao trọng nầy ?

                Vâng, Trinh Nữ Maria đă được chọn để nhận lănh diễm phúc cao cả  ấy qua lời loan báo của Sứ thần Gabriel: “ Mừng vui lên, hỡi Đấng đầy ơn phúc, Chúa ở cùng Bà “. ( Luca 1,28) Hạnh phúc nào cao trọng hơn ! Niềm vui nào tràn đầy hơn!  Dân Israel có nghe , có đón nhận, có mừng vui với lời loan báo nầy không, hay họ vẫn mong chờ ?  Bà Elizabet, người chị họ của Maria, cũng  chào mừng khi gặp Maria : “ Em có phúc hơn mọi người nữ “. ( Luca 1,42 )

                 Mẹ Maria  tràn ngập trong niềm vui và hạnh phúc, khiêm cung cất lời ca ngợi, tri ân Thiên Chúa:

                                                            “ Linh hồn tôi ngợi khen Thiên Chúa,

                                                              Thần trí tôi hớn hờ mừng vui

                                                              V́ Thiên Chúa, Đấng cứu độ tôi.

                                                              Phận nữ tỳ hèn mọn,

                                                              Người đói thương nh́n tới;

                                                              Từ nay, đến mọi đời,

                                                              Sẽ khen tôi diễm phúc…” ( Luca 1, 46-48 )

 

                  Hạnh phúc và đau khổ, niễm vui và nỗi buồn như cái ṿng tṛn của cuộc đời con người. Mẹ Maria cũng không thoát khỏi thân phận làm người. Tiếp theo những ngày hạnh phúc là những chuỗi dài đau thương. Cái đau thương đâm sâu trong lồng ngực, xé nát cả tâm can khi nghe ông ǵa Simêon tiên báo với Maria lúc dâng con  nơi Đền thờ : “ Thiên Chúa đă đặt cháu  bé nầy làm duyên cớ cho nhiều người Israel phải vấp ngă hay được chỗi dậy. Cháu c̣n là dấu hiệu bị người đời chống báng. C̣n chính bà, th́ một lưỡi gươm sẽ đâm thâu tâm hồn bà…” (Luca 2 ,34-35 ). Kể từ đây niềm vui và hạnh phúc của Mẹ Maria như bị áng mây của cuộc đời che khuất.

                   Cưu mang con Thiên Chúa, một vinh dự của muôn đời, Israel phải đón nhận, tôn thờ. Nhưng quê hương Người như đă ruồng bỏ, chối từ sự hiện diện của Maria trong đêm sinh hạ con Chúa Trời. Không một hàng quán tiếp nhận, không một con người chào mời. Ḷng đắng cay, chua xót, Mẹ Maria phải để con chào đời nơi hang súc vật, nơi bờ bụi trong đêm đông gía lạnh.

                Xin Mẹ cho con được cùng ḅ lừa dâng hơi âm cho Hài Nhi “

 

Thế gian vẫn c̣n ch́m trong bóng đêm. Tội lỗi đă trói buộc con người vào dục vọng đen tối của

quyền thế, địa vị,  khiến Mẹ phải bồng con chạy trốn nanh vuốt của kẻ thống trị ác độc. Mẹ phải làm người tỵ nạn lưu vong nơi xứ người. Trên đôi tay là Con Thiên Chúa. Tương lai là vùng trời xa lạ. Mẹ âm thầm chấp nhận.

               Xin Mẹ cho con đồng hành cùng Mẹ trên bước đường lưu lạc “

 

Mẹ chấp nhận định mệnh hay sứ mệnh ? Con đường Mẹ bước đi là con đường “ XIN VÂNG”. Con của Mẹ cũng là con của Chúa Trời. Đường Mẹ đi là đường Chúa đi.

             

             Không biết ngày Con Mẹ vào thành Gierusalem Mẹ có theo đán đông vào thành để ngắm

nh́n Con Mẹ nhận lảnh ‘’vương quyền” hay không? Nhưng Mẹ đă theo Con đến nơi pháp đ́nh để nghe những lời phỉ bán, vu cáo, lăng nhục Con Mẹ. Mẹ kinh hài với âm thanh reo ḥ, nguyền rủa,

chưởi bới, lên án của đám đông thù nghịch. Mẹ đă nh́n thấy những đ̣n roi, những đấm đá của những tên lư h́nh trút xuông trên thân xác con . Nước mắt mẹ đă tuôn trào nh́n những giọt máu loang lổ từ những lằn roi oan nghiệt trên đầu, trên vai, trên thân ḿnh của con .Chúng gào thét : Đóng đinh trên thập gía “. Một án phạt ô nhục.  Mẹ đă khóc cho số phận của con, cho thân phận của Mẹ. Mẹ  cảm thấy những lằn roi chảy máu nơi thân thể Mẹ.

            “ Xin Mẹ cho con chia xẻ nỗi đau khổ của Mẹ “

 

            Đám đông tung hô, chúc tụng “ Đức Vua”   hôm trước ở đâu? Những môn đệ của Người đâu?  Mẹ như tuyệt vọng, run sợ bước theo con vác thập giá lên đồi Sọ giữa đám đông người hung hăn, khiêu khích. Thân người c̣ng xuống dưới

sức nặng của thập giá. Sức đă kiệt, mỗi bước đi là mỗi vấp ngă. Mẹ nén đau thương, theo con lên đồi đề nh́n con lần cuối.

            “ Xin mẹ cho con bước theo Mẹ lên đồi”.

 

            Bế con trên đôi tay; d́u con từng bước đi; cùng con trong cuộc đời; theo con lên đỉnh đồi…Đường con đi trên trần gian giờ đă kết  thúc. Mẹ ngước nh́n con gục đầu tắt thở trên thập giá. Mẹ ngất lịm khi lưỡi đ̣ng đâm qua lồng

ngực…Máu và nước từ cạnh sườn con chảy ra khi tên linh

rút lưỡi giáo khỏi cạnh sườn ! Giờ của con Mẹ đă chấm dứt.

Mẹ thẩn thờ, bâng khuâng bước xuống đồi trong thầm lặng tủi buồn.

            “ Lạy Chúa , xin tha thứ tội lỗi chúng con”.

 

            Thưa qúy hiền mẫu, chắc chắn hôm nay ngày

“ Mother’s Day” quư hiền mẫu sẽ nhận được những món quà

của các con, của những người thương yêu trong gia đ́nh.

Những đóa hoa hồng, bữa cơm ngon, những lời chúc mừng… Đó là tấm ḷng biết ơn của con cái đối với công ơn cao cả của mẹ.  Mẹ Maria của chúng ta không khác ǵ những hiền mẫu hôm nay.

Mẹ c̣n cao cả hơn nhiều . Mẹ lă nguồn thông ơn Cứu Độ, là mẹ của tất cả chúng ta.

Chúng ta làm ǵ cho Mẹ trong ngày “Hiền Mẫu” ? Hay đúng hơn trong tháng Năm, tháng mà Giáo Hội đặc biệt dâng kính Mẹ - THÁNG HOA –

           

            Hăy dâng cho Mẹ những hoa hồng đẹp nhất mọc lên

tữ những tấm ḷng bác ái và yêu thương, khiêm nhường và

hy sinh, quảng đại và bao dung. Hăy dâng cho Mẹ những

tràng hạt Mân Côi như lời Mẹ dạy bảo để cầu cho ḥa b́nh  thế giới ,cho con người biết đón nhận TIN MỪNG của Chúa Kitô  và cho ánh sáng của công lư ,tự do và ḥa b́nh chiếu toả trên mọi miền

của quê hương chúng ta.

 

                                    XIN CHO MÙA THÁNG NĂM HOA NỞ THẬT NHIỀU.

 

                                                                          Huỳnh Kim Chương

                                                                         Houston, tháng 5/2009