Vài cảm nghĩ về
“HOÀI NIỆM KHÚC” của NS Thiên Duy
Sang Nguyen
Một cảm xúc dạt
dào và dĩ văng dâng tràn trong quả tim với bao kỷ niệm
thân trương hiện về trong trí nhớ khi xem và nghe
video clip “HOÀI NIỆM” của ccs nhạc si Thiên Duy tức Trần
Tiến Dụng.
Tôi khen
cho em, v́ em đă ra đi từ chủng viện, nhưng “t́nh
chủng viện” vẫn măi trong em với thương và nhớ!
Làng Sông không nhiều
với em, nhưng em đă viết được những
ḍng nhạc với lời viết co nôi dung chứa
chan những xúc cảm hết sức thân thương!
“…Làng Sông yêu dấu ta
hát dưới bong sao, bên lúa non vẫy chào….”
“…Làng Sông yêu dấu…
Ta nhớ bao lối xưa, Ta nhớ từng gốc dừa…”
Với
chủng viện Qui Nhơn, nơi em đă được đào
tạo. Môt thời gian dài
cho em những kiến thức về học vấn và tâm
linh đủ để em tiến bước vào đời,
và tâm t́nh ấy được thể hiện rơ nét qua hoài
niệm khúc của em:
“……
Chủng viện Qui
Nhơn, Ta giữ trong đáy tim, tiếc
nuối ngày thơ mộng.
Hăy giữ bao dấu
yêu, hăy giữ cho đứa em, gia tài của mẹ!.....”
Video clip “Hoài niệm khúc” của Tiến Dụng thật là ư nghịa v́ ra mắt đúng vào dịp mừng lễ quan thầy Thánh cả Giu se 2009. Tiếng hát của Gia Ân cho người nghe cảm nhận được những âm hưởng xuất sắc của những ḍng nhạc được sang tác bởi nhạc sĩ Thiên Duy tức ccslsqn Trần Tiến Dụng. H́nh ảnh thân thương của chủng viện Làng Sông và Qui Nhơn với những người con từng sống ở đó được diễn tả thật đầy đủ cùng những giai đoạn lịch sử của thời cuộc với không thiếu các địa danh mà sau 1975, một số anh em ccs đă phải sống với một cuộc sống bất đắc dĩ :
“….Làm muối nơi Băi
Nại Qui Nhơn…”
“…Cùng sống nơi núi
rừng Long Mỹ…”
Thật
thương quá, cảm xúc quá… và thật đáng cảm phục
trước t́nh cảm xuất phát từ đáy ḷng của
người anh em ccslsqn Trần Tiến Dụng…
Trong cuộc họp mừng
lễ Thánh Quan Thầy Giuse tại
“…Ai nở
quên sao đành, v́ nơi đây ta c̣n yêu thương ta c̣n quyến
luyến.
Nhớ bạn thân thương
từng tháng năm vui buồn vẫn có nhau….”
Đúng vậy, thời
gian cứ lặng lẽ trôi qua, “dù tuổi đời chồng
chất, mắt đă nhoà, T́nh chủng viện sang ngời
như t́nh đầu” (Thơ Nguyễn Thành Tâm). Nghe CD “Hoài
Niệm khúc” của Trần Tiến Dụng, kỷ niệm
của gần 50 năm về trước, hiện về
như hôm qua:
“…Anh ơi anh làm sao quên
cái nhà là nhà của ta!....”
“…Thanh xuân ta ở đó,
cùng chia những hạt cơm với ngọn rau già….”
Tiếng hát Ngọc
Huyền với “ Ai nở quên sao đành”,
nhạc và lời của Trần Tiến Dụng đă lột
hết chân t́nh của nhữngt ccs hơn một lần có với
nhau biết bao nhiêu kỷ niệm…
“…Chúa ơi con dâng đời
tận hiến, để hoà tan như muối đem ướp
huơng ḷng người.
Lạy Chúa huyền
diệu thay thánh t́nh nhiệm mầu ơn tác sinh, chúc danh Ngài
quang vinh.”
Hai câu trên
là một trong những tư tưởng tuyệt vời trong
nhạc phẩm “Bài ca nhập thể” của NS Thiên Duy. Tiếng hat Trần Ngọc với ḍng
nhạc Trần Tiến Dụng đă thôi thúc những con tim nguội lạnh trở về với Thiên
Chúa t́nh yêu:
Trong khó nguy luyện đời
thêm vững chí,
Bao khổ đau, nguyện
ḷng lướt qua mau!..”
Rồi Xuân Trường
và Đoan Thùy cùng diễn tả xuất sắc nhạc phẩm
“Kỷ vật cuối cùng” được nhạc sĩ
Thiên Duy Trần Tiến Dụng viết nhạc và lời với
nội dung hết sức thâm thúy:
“Kỷ
vật cuối cùng là Thập giá.
Nở
trao cho người làm hành trang.
Tôi vội
quay đi mà gạt lệ.
Ḷng ơi tàn nhẫn
thế sao đang…”
“…Này em cuối cùng giờ
đă đến.
Ước mơ danh Ngài được
tôn vinh…..”
Đă vào chủng viện,
ai cũng mơ ước sẽ đi đến cùng đích,
nhưng Chúa gọi th́ nhiều mà chọn th́ ít, nên đa phần
anh em chúng ta phải từ đó ra đi với từng nổi
niềm riêng, chúng ta hăy nghe nhạc phẩm “Nếu” NS Thiên
Duy diễn tả qua giọng hát Trung Đông:
“Nếu một mai Ngài
không tin con,
Nửa đường
con đi Ngài đổi ư rồi.
Kéo con về với
thú điền viên,
Con có dỗi hờn
không Chúa hỡi.
Và rồi:
Ôi hẳn là con buồn
lắm chứ,
Tang bồng hồ thỉ
chí nam nhi,
Ai chẳng mong quên ḿnh
phụng sự,
Cho một đời
trọn nghĩa ra đi….”
Tin tưởng mănh liệt
vào một t́nh yêu từ trời cao, Ns Thiên Duy du đă có lúc
thất vọng v́ những biến cố của cuộc,
nhưng cuối cùng đă đứng lên bằng tất cả
nổ lực của con người:
“…Mong chờ một
ngày sẽ tới.
Ước
vọng đời người sâu kín.
Vẫn
thấy trong tôi niềm tin.
Như tia
nắng sang soi cuộc đời….”
Và: “…..đời tôi vẫn
nh́n lên cao”
Mai Thảo qua giọng
hát ngọt ngào đă diễn tả hết ư nghĩa của ḍng
nhạc Thiên Duy với bài “ Mặt trời vẫn c̣n trên
cao”.
Bây giờ bạn và tôi
hăy cùng nghe ca sĩ Xuân Trường hát bản nhạc “ Chuyện
người Tu sĩ trẻ”, để thấy được
cái cảm nghiệm sâu xa của long ḿnh.:
“…Chàng vẫn ước
mơ…
…nhưng ai có ngờ đâu
một chiều hoàng hôn xuống t́nh yêu đến bất ngờ.
Chàng từ giả áo tu sinh chạy
theo tiếng ân t́nh bỏ lại tiếng
kinh xưa…”
Bằng ḍng nhạc,
nhạc sĩ Thiên Duy đă nói thay cho anh em chúng ta nổi niềm
của những người tu xuất:
“…Rồi thấm thoát
gịng đời.
Chàng nhận
ra Thiên ư t́nh yêu Chúa diệu kỳ.
Chàng người
tu sĩ năm xưa thành nhân chứng giữa đời.
Ân t́nh thánh tuyệt vời.”
Nhớ trường
xưa với bao kỷ niệm của một thời gian
dài sống với nhau, triết lư của t́nh yêu không thiếu
nơi người nhạc sĩ trẻ Thiên Duy qua nhạc
phẩm “Xa mùa cuối hạ” được ca si Gia Ân và
Mai Thảo diễn đạt:
“…Xin cho
hương thời gian đừng có quên lầm than.
Dù cách xa h́nh bong cũ vẫn không
phai nhoà.
Ngày nào em về Quên
hết đau thương.
Ngày nào em về T́m lại cố
hương….”
Làm linh mục hay ở
đời thường, tất cả chúng ta đều có
một sứ mạng chung là “tuyên xưng đức tin” và
“rao truyền nước Chúa”. Và “ ai gieo
trong nước mắt, sẽ gặt trong vui mừng!”. Trong bài ca” Người gieo giống”,
nhạc sĩ Thiên Duy đă viết lên bằng nhạc và lời
với tất cả ư nghĩa của một người đi
theo Chúa:
“…Ta sẽ có một
ngày mùa.
Trên tay cầm
bó lúa.
Tung tăng khắp nơi ruộng
đồng.
Nổi vui mừng chan chứa…”
Đến đây, tôi
xin trích một đoạn văn nói về t́nh cảnh sau
1975 của những anh em ccslsqn được ccs Cao Huy Hoàng
viết trong bài “Vui mừng tạ ơn Chúa”:
“… “Ngày xưa Chúa
bảo con qú
Ngày nay Chúa bảo con
đi giữa đời”
Thật vậy, chủng viện ngày xưa yêu dấu
bấy giờ dời về Ruộng Muối ở Qui
Nhơn, về Ruộng Mía ở Đồng Tre, Tuy Ḥa,
dời về mọi ngơ cùng hang hẻm của khắp
miền đất nước. Giám
Đốc chủng viện bấy giờ là bà chủ mía,
ông chủ ḷ che, ông chủ ruộng muối… ông nào, bà nào
cũng khó tính gấp trăm ngàn lần cha Giám Đốc
Phaolô ngày ấy! Có những anh em đă lăn
vào cuộc đời với nương khoai rẫy ḿ,
ruộng lúa. Những anh em khác buôn thúng bán
bưng, bán kẹo kéo, bán bong bóng, lên rừng, xuống
biển….Những Giáo Sư trong chủng viện cuộc
đời bây giờ là những cậu bé thích đùa dai giỡn
mặt, những bà bán ve chai quần áo sù ś ẩm mốc
thích làm bạn với ông thầy hết thời, những
anh nông dân đốn mía trên đồng mỗi chiều
thích mời thầy lai rai vài xị cho quên cuộc sống
tối tăm khốn cùng… Chủng
viện của một tuổi ấu thơ đang đóng
cửa. Chủng viện mới của
thời đại Thánh Thần đă mở ra. Mỗi chủng sinh được cất giữ
một nơi, nếu không nói là được sai đi
một việc. Không hộ khẩu, không
thường trú, vô gia cư, bặt vô âm tín.
Được tin nhau, vượt qua mấy trăm cây
số t́m đến thăm nhau. Chiếc xe than gơ trên
đường b́nh bịch, cháy mấy chục cây số
cỏ ven đường phía sau lưng, chúng tôi ngậm
ngùi gặp nhau thương thương mừng mừng
tủi tủi…”
Nhưng với nhạc
sĩ Thiên Duy, dù trước bao khó khăn, gian truân của
cuộc đời, anh vẫn an nhàn tự
tại được diễn tả qua gịng nhạc “Ruộng
muối quê tôi”:
“Quê tôi
nghèo tôi vẫn thấy quê tôi thật đẹp tươi.
Buổi sang mây bay nắng
hạ vàng chào đón cuộc đời.
Trên cánh đồng
tôi vẫn thấy đời ḿnh đổi mới.
Ruộng muối bao
la, ôi đẹp thay quê hương ta rạng ngời….”
Hội ngô 2006 với hơn 250 anh em trở
về trường cũ từ khắp nơi trong và ngoài
nước. Sau hội ngộ, dư âm
thật đẹp với rất nhiều tâm t́nh đă được
gửi về trang nhà. Dưới đây là vài cảm
nghiệm của riêng tôi:
“Nh́n những đoàn xe tiến
vào chủng viện, ḷng tôi thật rộn ràng và sung
sướng! Cho đến 12 giờ đêm
vẫn c̣n vài chiếc từ xa chạy về. Ôi! thật là vui và cảm
động biết bao khi anh
em bắt tay nhau với nụ cười và nước
mắt sau nhiều năm xa cách. Những cụ già
chống gậy cũng đă t́m lại được
những người bạn xưa, và tôi không cầm
đươc nước mắt khi nh́n thấy những bàn tay
đang run run siết tay nhau với nụ cười trong
nước mắt. Sau một buổi chiều
gặp gỡ đầy xúc động, ngày hôm sau, tại
Làng Sông, bạn thử tưởng tưọng sẽ ra
sao khi nh́n thấy một cụ cựu chủng sinh đang
nằm sấp trước cổng trường hôn
nhiều lần trên mảnh đất xưa thân yêu! Từng góc kỷ niệm đă
đến với từng người trong sụt sùi,
kể lại cho người thân đi kèm
Ôi! Làng Sông, người mẹ
hiền thân thương nhất của chúng ta, vẫn hiên ngang với hàng sao cao vút.
Gần 250 đưa con từ khắp bốn phương
trời đă trở về với kỷ niệm xưa và
trong ṿng tay của Mẹ Làng Sông dấu
yêu!
Xin cám ơn Chúa và Mẹ Maria cùng Thánh Quan Thày Giuse
đă cho cuộc hội ngộ 2006 được thành công
ngoài sức tưởng tượng!”
Nếu
chưa một lần trở về thăm trường cũ,
bạn hăy cùng lắng đọng với nhạc sĩ Thiên
Duy trong nhạc phẩm “Bao giờ anh về”. Bài hát đă được Ca sĩ
Thanh Sử diễn tả với một giọng hát ngọt
ngào thân thương:
“Bao
giờ anh trở về Làng Sông.
Lối
về quê mẹ lúa tồng ngồng.
Bao
giờ anh trở lại trường xưa.
Thăm thầy
thăm bạn già nua...”
Và rồi để
kết thúc bài hát cuối cùng của CD “Hoài niệm khúc”, hai câu thơ được
luôn để lại trong long người:
“Tôi
về thăm lại trường tôi.
Mấy
sông cũng lội mấy đ̣ cũng qua.”
Không kém CD “Về
Làng Sông” được phát hành dịp hội ngộ 2006,
CD “Hoài niệm khúc” của ccs nhạc si Thiên Duy Trần Tiến
Dụng đă cho người nghe một cảm giác hết
sức thân thương với những kỷ niệm xưa
cũ khó t́m. Nghe hoài mà không chán, đó là cảm
nghiệm sau khi nghe những tác phẩm của Thiên Duy trong
CD “Hoài niệm khúc”.
Xin gửi
về Thiên Duy sự ngưỡng mộ với tất cả
cảm phục chân thành! Mong tài năng của một ccslsqn sẽ măi được
phát huy, và xin được đón nhận những tác phẩm
mới khác từ Thiên Duy Trần Tiến Dụng. Xin cảm
ơn thật nhiều…
Một người
anh ccslsqn
Nguyễn Đ́nh Sang
–
.