|
|
Phải hết ḷng quan tâm đến những người bên cạnh ḿnh. Bất luận là cha mẹ, vợ con, anh chị em, bạn hữu, đồng nghiệp.v.v...: một nụ cười tươi, một lời chào hỏi, đều có thể thay đổi một bi kịch sẽ phát sinh.
Ông ta là một vị giáo sư về hưu đang sống với bà vợ già qua những ngày ưu tư, buổi sáng cùng nhau leo lên ngọn đồi nhỏ để giản xương cốt, buổi chiều th́ tưới hoa trên sân thượng, lại c̣n đọc báo, c̣n vợ th́ cùng với bạn bè uống café ở quán và tṛ chuyện vui vẻ. Họ chỉ có một con gái duy nhất đang ở bên Mỹ. Tháng trước vào một đêm, giữa mông lung đêm tối, ông cảm thấy trên giường nệm bị ướt, đó là bà vợ già đái dầm, ông lay lay vợ dậy, th́ phát hiện bà không c̣n phản ứng ǵ nữa, bà đă chết. Không ít bạn bè thường nói với ông: “kiềm chế đau thương”. “Cám ơn sự quan tâm của bạn, tôi sẽ làm như thế”, ông ta rất lịch sự trả lời như thế, không đánh mất tinh thần của một học giả có phong cách. Ông ta ngấm ngầm chuẩn bị tất cả: hoa th́ đem tặng cho người hàng xóm; sách mượn của thư viện th́ gởi trả lại, sau đó, đi đến luật sư làm di chúc. Tất cả đều đă chuẩn bị xong. Một đêm trăng tṛn, ánh trăng bàng bạc chiếu sáng căn pḥng, ông ta mở đèn sáng và viết một vài lời cuối cùng. Trước mặt ông là một b́nh thuốc ngủ, trên b́nh thuốc ông nh́n thấy vợ cười tươi. Đang khi ông ta mở nắp b́nh thuốc ra th́ chuông điện thoại reo lên, ông cầm ống nghe, và một giọng nói quen thuộc truyền đến: “Ba, con đang ở phi trường, con rất muốn ở bên ba.” Ông ta bổng nhiên chợt tỉnh.
Vị giáo sư già kể xong câu chuyện của ông cho tôi nghe, uống một ngụm trà thơm, từ từ nói: “Để đề pḥng tự sát hữu hiệu nhất không phải là nhờ học thuật tu dưỡng, không phải là nhờ bác sĩ tâm lư, cũng không phải là giàu có vật chất, nhưng là một loại cảm giác đơn giản: đó là được yêu thương.”
1. Xă hội này bệnh trạng đươc báo cáo nhiều, nhưng khích lệ tâm hồn người khác th́ rất ít. 2. Thật ra chúng ta là một bộ phận giàu có vật chất của tha nhân, nên tích trữ nhiều chút xíu. -----------------------------
Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb.
Sưu tầm từ tiếng Hoa. |
|
|