|
|
My Memoirs CHÁY NHÀ XỨ OUR
LADY OF GRACE
CHÁY NHÀ XỨ OUR LADY OF GRACE,
Đám lửa cháy ở nhà
xứ trong làng West Babylon, New York lan nhanh chóng do sự cấu trúc nhà bằng gỗ. Trông hình ảnh trên thật đáng ghê sợ, không biết có ai đang bị kẹt trong đó? Đúng vậy, rạng ngày Thứ Hai, sau Chúa Nhật Thứ 2 Phục Sinh, 19 tháng 4, năm 1993, lúc 1 giờ rưỡi sáng, tôi vừa mới lên giường nằm ngủ chưa được một giấc, thì nghe tiếng gỏ cửa. Tiếng gỏ cửa càng lúc càng mạnh, nhưng tôi vẫn chưa chịu dậy, vì giấc ngủ đang êm ấm trong nhịp thở đều đều của đêm khuya lành lạnh! Tiếng đập cửa càng lúc càng mạnh hơn như bắt buộc tôi phải dậy đến mở cửa. Tôi mở cửa thì cha Tôma Murphy, người ở bên cạnh phòng của tôi, nói “Cháy Nhà”! Tôi liền theo ngài vào phòng khách, vừa mở cửa ra thì khói ùa vào nghi ngút! Chúng tôi vội chạy về phòng mình và tìm cách thoát thân ra ngoài. Phòng của tôi lại mới được Ông Joe Rossi, là người bạn thân và là người làm việc tình nguyện cho nhà thờ, mở một cánh cửa lớn ra phía sau vườn cho tiện, vì thế mà tôi liền chạy ra phía sau. Chạy ra ngoài nhìn lửa cháy phần phật như muốn nuốt gọn cả ngôi nhà dài to lớn cho mau. Vội vả chạy ra, một hồi lâu cảm thấy lạnh buốt dưới bàn chân, mới biết là chạy ra chân không, và vì lửa vẫn chưa tới phòng, tôi vội chạy vào mang đôi dép nhật và cố kéo cái tủ sắt nhỏ chứa đựng những giấy tờ quan trọng, cũng như những lá thơ và hình ảnh kỷ niệm trong đời để trong đó. Nói đến chiếc “Tủ Sắt Nhỏ” tôi rất cám ơn Cha O’Mara, người Ái-Nhĩ-Lan, khi ngài qua đời năm 1981 còn ở xứ Assumption, Centereach, đã để lại cho tôi. Tuy ngài không viết di chúc để lại nhưng sau khi người thân của ngài đã lấy những gì cần thiết cho họ, tôi đã lấy được cái tủ sắt nhỏ ấy, một cái áo ấm rất hợp vì ngài cũng nhỏ con như tôi và một “Bình đựng Dầu Thánh” nho nhỏ dùng cho linh mục để xức dầu bệnh nhân. Hiện nay tôi vẫn còn giữ chiếc tủ sắt và bình đựng dầu thánh, còn chiếc áo ấm thì đã bị thiêu hủy trong trận hỏa hoạn này.
Tôi đang đứng ở vườn sau trước cửa sổ và bên trái là cánh cửa mới mở như đã nói trên.
Phía trước có tượng Đức Bà Our Lady of Grace
Tony và Harry là hai người giúp việc cho nhà Xứ, cùng tôi đứng trước tượng Mẹ sau những ngày hỏa hoạn với băng giải vàng ngăn chặn người ngoài vào trong khuôn viên bị cháy.
Phía trước nhà xứ, tượng Đức Mẹ ở chính giữa vườn, bên kia có con đường đi vào văn phòng nhà xứ, còn bên này là con đường đi vào phòng cha Tôm Murphy.
Với hình ảnh này thì dễ nhìn thấy hơn về hai đường dẫn vào nhà
Cha xứ Shanahan và
cha Sáng hình chụp năm 1996 mùa hè
Cha Tôm Murphy cũng qua đời năm 2006, còn cha Fernando thì nay đã về hưu ở Sri-Lanka. Nói đến trận hỏa hoạn, từ 1giờ sáng khi ngọn lửa phập phồng bắt đầu cháy từ phòng khách và lan ra các phòng, thì cha Fernando ở phòng trên thượng lầu của nhà bếp, khi nghe tiếng nổ của ngọn lửa, ngài thức dậy và theo bực thang chạy xuống, vừa xuống kịp để đánh thức cha Shanahan dậy thì ngài ngã xuống vì khói đã vào đầy mũi. Sau đó người ta đã chở ngài đến nhà thương Good Samarian ở West Islip ngay. Ngài cũng được may mắn chạy xuống kịp thời chứ trể vài ba phút chắc hẳn khó thoát khỏi tử thần! Tuy nhiên cũng ảnh hưởng về tâm não vì sau đó khi tôi đến nhà thương thăm ngài thì ngài không còn nhớ gì nhiều. Buổi sáng hôm đó, đang khi ồn ào náo động do ngọn lửa cháy phùn phụt và đủ loại xe cứu hỏa reo hò kéo đến phun nước để cố dập tắt các ngọn lửa đang hung hăng như tử thần lên oai, nhưng vì nước cũng thiếu nên dập tắt được chỗ này lửa lại nổi lên chỗ kia, và đang khi đó, phía vườn sau, chúng tôi mấy linh mục ngồi nhìn ngọn lửa ngoan cố cứ muốn thỏa mãn tính nồng cháy của nó, tôi thấy cha Shanahan ngồi co ro không nói nên lời, hình như là đang còn run, mà thương hại cho ngài.
Về phía trước giáo dân lân cận kéo đến xem tình hình, nói chuyện an ủi chúng tôi là những kẻ không may gặp nạn. Tuy nhiên, chính tôi là người đã biết ngay nguyên do hỏa hoạn gây nên: đó là do cái máy sưởi nối dây từ Nhà Khách qua cửa ra Nhà Kính mà cha Shanahan mới làm xong năm vừa rồi và đây là lần đầu tiên dùng ươm cây cho năm nay. Chúng tôi có 3 máy sưởi để đứng, không may, một cái ngã xuống và cháy theo dây lan vào phòng khách.
Phía bên phải giữa hai khu nhà lồi ra là nơi làm nhà kính nay đã bị cháy hết.
Khi người của Địa phận gửi đến tìm kiếm nguyên do, tôi đã trình bày với họ là do dây điện ở phòng khách nối không được chỉnh nên phát cháy và ông ta tin rồi chụp vài hình sơ sơ. Nhưng sau đó, người ta gửi một Ông nhiều tuổi hơn đến chụp hình thật kỹ, tôi tự nghĩ “đúng là già có kinh nghiệm” không chịu tin người dễ dàng, cần tìm hiểu nguyên do từ vật liệu làm chứng! Tôi biết nguyên do cũng là tại “Nhà Kính” mới làm và tại chúng tôi sơ suất để máy sưởi không vững chắc nên ban đêm đã ngã gây hỏa hoạn! Ngày 19/4 là ngày Thứ Hai, tiền thu ngày Chúa Nhật may để trong tủ sắt gần phòng khách, nhưng không bị cháy hay mất mát gì cả. Người ta sau đó đem xe cẩu đưa nó ra không hề hấn gì. Nói đến tiền, vì phía phòng của tôi, ngọn lửa không cháy đến, nhưng khói và nước phun khói lửa đã làm cho tất cả đen thui và hư hỏng cùng nghe mùi hôi hám khó chịu. Trong hộc bàn của tôi có một số tiền bị khói nước trông thật thậm tệ, tôi phơi khô và đem đi mua vé “lotto”. Khi cô hàng hỏi làm sao mà bạc giấy đầy khói đen như vậy? Tôi liền trả lời là “Tiền từ nhà cháy ở Waco, Texas đó!” Cô ta sửng sờ bỡ ngỡ vì đúng buổi mai hôm đó tại Khu Nhà Nhóm Tà Giáo do Ông David làm chủ đã cho thiêu đốt khu trại, (khu nhà riêng cho một nhóm người) của họ và những người trong trại đều tự thiêu với hỏa hoạn. Tôi đã từng nói chơi là “Ngọn lửa tử thần từ Nhà Xứ Our Lady of Grace, West Babylon, bắt đầu cháy lúc 1 giờ và đến Waco, Texas là 6 giờ sáng để thiêu đốt toàn khu trại ở đó”.
Tôi đang bước qua mảnh vườn sau nay bị bỏ hoang
Nhớ lại, cảnh cũ người xưa, khi mỗi buổi chiều Mùa Hè sau cơm tối, hai cha con, tôi và cha Shanahan, ra vườn nhìn cây thay đổi bốn mùa. Và cha Shanahan đã thốt lên: “Where is
heaven? Heaven is here!” Tưởng cũng nên nhớ lời Đức Khổng Phu Tử đã nói: “Muốn có hạnh
phúc một tuần, thì nên cưới 1 bà vợ, Những chuỗi ngày năm tháng đó, trên 10 năm trời sống tại Nhà Xứ West Babylon, với Patrick E. Shanahan, một cha xứ gốc Ái Nhĩ Lan, hiền hòa vui vẻ, ngài đã tiếp đón anh em linh mục không phân biệt màu da chủng tộc. Với tôi, ngài luôn xem như là một bạn thân, cho nên niềm vui hạnh phúc là ở đây, nơi cuộc sống này, trong ngôi nhà xứ êm ấm không phân biệt kẻ ở người làm, tất cả đều sinh sống trong tình bác ái Chúa Kitô. Dưới đây là hình ảnh Buổi Tiệc Trước Giáng Sinh 1985:
Từ tái sang phải: Bà Angela với cái đầu đang ngó, phía sau là bà Magarita, người đầu bếp, Cha Felix Alarcon, người Tây Ban Nha, Cha Sáng đang ngồi mở quà Giáng Sinh, Ông Philip Gantevourt, người đầu bếp lâu năm nay về hưu nhưng vẫn ở trong nhà xứ, và Ông Bà Smith, Bà Smith thơ ký văn phòng nhà xứ. Đó là vài kỷ niệm ghi lại những ngày dưới mái nhà xứ thân yêu. Nhưng sau ngày 19/4/1993, trận hỏa hoạn tuy đã không tiêu hủy bình địa, nhưng những gì còn lại được xem như những đồ thải bỏ: - Quần áo dầu không bị cháy rụi thì nước trộn với khói nhuộm màu hôi hám không thể tẩy sạch để dùng được nữa. - Sách vở đồ đạc như TV, máy móc cũng không thể dùng được nữa; tuy nhiên vì sự cần thiết và để giữ làm kỷ niệm, tôi đã cạo khói và cắt xén những cuốn sách quý mà tôi đã mang theo từ Việt Nam hoặc từ Rôma. - Nói chung, sau trận hỏa hoạn, tất cả đều phải bỏ lại hoặc đã trở thành thành mây khói. - Mạng sống con người mới là quan trọng: Tất cả chúng tôi đều được bình an, chỉ có cha Fernando là phải nằm dưỡng bệnh ở nhà thương hai tuần vì khói đã thấm vào phổi. - Sau ngày đó, phần tôi vì văn phòng địa phận đã quyết định thuyên chuyển sang xứ khác vào cuối tháng 6 tới (tức chỉ còn 2 tháng nữa tính từ ngày nhà cháy), nên tôi được ở tạm trong Convent bên cạnh nhà trường của xứ, còn các cha khác phải ở tạm nhà mướn một vài năm trong khi chờ đợi xây nhà xứ mới. Tai nạn nào cũng là một bài học cho bản thân, trận hỏa hoạn này là một bài học thật lớn cho tất cả chúng tôi. Nhất là phần tôi: giấc mơ nhà cháy thỉnh thoảng lại xuất hiện trong lúc ngủ ngon lành, cả đến những nỗi lo xa như hiện nay, phòng tôi thì ở lầu 2, nhưng ở tầng một, cạnh nhà bếp là một cha già gần 90 tuổi, ngài luôn bước sang nhà bếp lục tìm đồ ăn, thỉnh thoảng lại nấu nướng hâm nóng thức ăn và có khi quên tắt khí ga (gas) cho nên hễ mỗi lần tôi đi ngang qua phòng bếp cũng phải ghé vào ngó xem các khóa gas có được đóng hẳn hoi không? Nhà Xứ cháy! Đúng là một mất mát lớn! Ngôi nhà xứ thì được địa phận bảo hiểm, còn những cá nhân sống trong đó thì có thể khai phần thiệt hại và được bảo hiểm trả tối đa là 20 ngàn đô. Tôi nhờ có nhiều sách lối gần 600 cuốn, và gần trên 200 cuốn phim chưởng, mà tôi thường gọi là “Tủ Chưởng” và các máy móc Video, TV v.v. Tất cả đều được trả theo giá mua. Nhờ thế mà tuy mất mát thật nhiều, nhất là những hình ảnh vô giá treo tường… Nhưng cũng được an ủi vì bảo hiểm Địa Phận đã đền cho tôi được 20 ngàn đô. Đó là số tiền mà lúc bấy giờ tôi đang cần đến để gửi về tiếp tục xây cất Nhà Thờ Xứ Lâm Xuyên ở quê nhà!
******** Đời sống con người là một cuộc lữ hành trần thế. Mỗi một giai đoạn, mỗi một chặng đường là một cuộc thử thách mà ai ai cũng đều phải trải qua. Con đường gồ ghề, gập ghềnh hay bằng phẳng, tất cả chỉ là những cuộc thử thách, hay nói một cách khác là “Thánh Giá Chúa ban cho mỗi người một khác”. Trận hỏa hoạn này là “thánh giá” chung cho nhà xứ Our Lady of Grace nói chung, và “thánh giá riêng” cho 4 anh em linh mục chúng tôi: Cha xứ Patrick E. Shanahan, Cha Simon Fernando, Cha Thomas Murphy và tôi. Khi viết bài này, thì Cha Shanahan và Cha Thomas Murphy đã đi qua chặng đường dương thế, hai ngài nay đang vui vẻ hưởng phúc thanh nhàn trên nước hàng sống của Chúa. Xin hai cha nhớ đến những kẻ đồng hành ngày xưa, nhất là với cha Xứ Patrick E. Shanahan đã cùng tôi tình như thủ túc từ năm 1982 cho đến khi ngài được gọi về với Chúa trong an bình của những hơi thở nhè nhẹ cuối cuộc đời tại nhà xứ mới Our Lady of Grace. Xin kính tặng Cha để ghi nhớ muôn ân tình anh em linh mục một nhà với nhau. Và dưới đây là một vài hình ảnh đáng ghi nhớ:
Thánh Lễ từ giã
Our Lady of Grace 6.1993
Thánh Lễ từ giã Giáo Xứ sau 11 năm: 1982-1993
Ca Đoàn Thánh Têrêxa, Cộng Đồng Việt Nam Cộng Đồng Công Giáo Việt Nam Long Island, New York chính thức bắt đầu thành lập năm 1989 với sự ủng hộ nhiệt tình của Cha Xứ Patrick E Shanahan PH. D.
Cha Shanahan và Cha Sáng hình chụp năm 1995
Cha Shanahan hai
tay ôm chậu ớt mọi nhiều trái Hình ảnh tháng 9, năm 1993 Trong thời gian lưu vong ở tạm chờ đợi Nhà Xứ Mới!
|
|
|