LO
Sống ở đời không ai mà không có
những nỗi lo. Lúc c̣n nhỏ, ta lo học hành, lo tập tành những đức tính tốt để
trở thành những người hữu ích trong xă hội. Nói là “lo để trở thành người
tốt trong xă hội” nhưng cách nói này xem ra có vẻ quá lư tưởng mà thực ra
chính cha mẹ ta đă uốn nắn, dạy bảo ta sao cho nên người. Đến khi lớn lên,
lập gia đ́nh, nỗi lo càng thêm nặng nề hơn: Lo cho kinh tế của một tiểu gia
đ́nh vừa h́nh thành, lo cho con cái lúc sinh ra, đến lúc lớn khôn ta lo cho
chúng nó học hành đàng hoàng, vân vân và vân vân. Nếu ḍng đời trôi đi êm
đềm như những ǵ ta ước muốn th́ không cần nói chi. Trái lại, nếu gặp cảnh
ngang trái, gia đ́nh trục trặc giữa vợ chồng, con cái lôi thôi th́ nỗi lo
càng đè nặng trên vai cho chính người cha hay người mẹ trong gia đ́nh.
Chuyện kể rằng, “Ngày kia, mẹ của Mạnh
Tử đă sống gần một nghĩa địa. Thấy người ta đào, chôn, khóc than, Mạnh Tử về
nhà cũng đào, chôn, khóc than. Bà mẹ đâm lo, nói: “Chỗ này không phải chỗ
con ta ở được”, nên đă dời nhà đến ở gần chợ. V́ sống gần chợ, người người
bán buôn, ồn ào, căi vả lớn tiếng, Mạnh Tử thấy thế cũng bắt chước bán buôn
và la lối om ṣm. Thấy không xong, mẹ Mạnh Tử lo lắng, nói: “Chỗ này cũng
không phải chỗ con ta ở được”, rồi quyết định dọn nhà đến ở gần một ngôi
trường. Ngày ngày thấy con trẻ cùng lứa tuổi cắp sắp đến trường để học hành,
Mạnh Tử thấy vậy cũng bắt chước cắp sách đến trường, học hành chăm chỉ. Sau
nên người và trở thành bậc đại tài.”
Qua câu chuyện ngắn ngủi vừa nêu, ta thấy
người mẹ có những nỗi lo. Lo v́ ở gần nghĩa địa con cái sẽ không bắt chước
điều ǵ tốt. Lại càng lo hơn nữa dù là đă dời nhà đến ở gần chợ, thấy cũng
không phải là chỗ tốt cho con cái nên cuối cùng đă dời nhà đến ở gần trường
học th́ con mới lo học hành và nên người. Người mẹ nào mà không có những nỗi
lo của ḿnh nhưng con cái nào có biết. Với người con, khi đă sống nơi môi
trường tốt th́ ảnh hưởng tốt đến với người con. “Ở bầu th́ tṛn, ở ống th́
dài” là vậy. Ngược lại, nếu gia đ́nh hay con cái đă bị môi trường xấu ô
nhiễm th́ khó mà thoát được cảnh cửa nát nhà tan, con cái trăm bề hư hỏng.
Đă mang thân phận con người không ai mà
không có những nỗi lo. Tuy nhiên, có những cái lo thật hết sức vẩn vơ, hăo
huyền. Có người lo chuyện nắng sớm với mưa chiều. Có người lo đến những cơn
phong ba băo táp, nhất là những phong ba băo táp trong cuộc sống với bao
điều xấu, bao mưu ma chước quỷ. Các vị chân tu th́ lo sao cho được ngày càng
tiến tới trên đường tu đức, tránh xa bao gương mù gương xấu. Các vị này vẫn
biết, “chiếc áo không làm nên thầy tu” nên cố công sống làm sao vừa được đẹp
ḷng Chúa, vừa làm sao cho đẹp ḷng những ai mà ḿnh có trách nhiệm phục vụ.
Ở trên đời, có người được Chúa thương ban, có cuộc sống tạm ổn định, nhưng
vẫn chưa yên lại c̣n muốn vươn lên cao nữa trong việc t́m kiếm của cải vật
chất. Điều này cũng không phải là điều xấu, v́ cuộc sống của con người luôn
cần phải thăng tiến. Trái lại, có những người chẳng màng chi đến những điều
bất công, bất chính mà ḿnh đă tạo nên và có được. Họ đă có được những phần
tặng ban của xă hội mà họ đang tạm dung sinh sống, nhưng vẫn chưa hài ḷng,
vẫn ḍ dẫm, kiếm t́m, thăm hỏi bằng đủ mọi cách hay mánh lới để có thêm tí
chút lợi nhuận, lại c̣n tự hào về việc làm chẳng công bằng chút nào của ḿnh.
Và v́ việc làm không công bằng, không chính đáng đó nên nỗi lo cứ canh cánh
trong ḷng v́ sợ người khác biết được th́ không hay cho chính bản thân ḿnh!
Nào ta đă chẳng cầu xin cùng Chúa mỗi ngày trong Kinh Lạy Cha: “Xin Cha
cho chúng con hôm nay lương thực hằng ngày” là ǵ?
Nỗi lo, thực ra, không phải là điều xấu.
Nhưng lo lắng quá dễ làm tổn hại đến tinh thần. Chính Ngôi Hai Thiên Chúa,
v́ mang lấy xác phàm như chúng ta nên đứng trước sự thử thách quá to lớn của
Chúa Cha nên Ngài cũng cảm thấy lo và sợ trước sự hy sinh sắp phải thi hành.
Do đó, trong Vườn Diệt, v́ Ngài vừa lo vừa sợ nên mồ hôi pha lẫn máu đă chảy
ra. Có mấy ai hiểu được nỗi ḷng của Con Thiên Chúa trong giờ phút nghiệt
ngă như thế? Ḷng Ngài cảm thấy buồn sầu, lo âu truớc sự công thẳng của Cha
Ngài cộng với sự bội phản của ngay chính đồ đệ của Ngài. Đă hơn một lần
trong cuộc sống, chính tôi cũng đă phản bội lại Ngài khi sa ngă phạm tội hay
khi làm những ǵ trái với tiếng nói của lương tâm tôi. Lúc đó, ḷng tôi lại
bồi hồi lo lắng v́ đă phạm đến Chúa hay người anh em. Nhưng ăn năn là việc
cần làm để được Chúa thứ tha. Chưa hết, các môn đệ theo Ngài những tưởng sẽ
được quyền cao chức trọng nào đó ở đời, nào ngờ, Ngài đă dạy cho: “Con
chồn có hang, chim trời có tổ, nhưng Con Người không có chỗ tựa đầu”
(Mt. 8: 20). Nghe lời đó của Ngài, các môn đồ cảm thấy nản ḷng không ít.
Phải, ai theo Ngài th́ phải chấp nhận một cuộc sống vô gia cư và chết không
có đất chôn (sinh vô gia cư tử vô địa táng). Làm sao luôn giữ tâm hồn được
thanh thản, không vướng mắc, bận bịu những chuyện cỏn con. Và c̣n hơn thế
nữa, Chúa đă dạy: “Ai không vác thập giá ḿnh mà theo Thầy, th́ không
xứng với Thầy” (Mt. 11:38).
Hăy sống làm sao như Simon Phêrô, và anh
ông là Anrê (Mt. 4:18-21) hoặc như Giacôbê và người em là Gioan (Mt.
4:21-22), cũng như ngay cả Mát-thêu (Mt.9:9) nữa đă bỏ tất cả, không chút
đắn đo, do dự, để bước theo Thầy. Các ông đă chẳng có một chút lo lắng cho
tương lai ngày mai, cho sự đời, v́ “sự đời để mặc đời lo.”
Mặt khác, v́ thấy được tâm địa con người cứ
măi lo lắng sự đời , nên Đức Giêsu đă ví con người há chẳng cao trọng hơn
những cánh hoa dại ngoài đồng n ội hay quư hơn con chim sẻ hay
sao? Vậy mà
con người cứ măi lo lắng làm chi. (Mt.6: 25-34)
Chót cùng, ta hăy nghe Dale Carnegie trong
quyển “How to stop worrying and start living” (Quẳng gánh lo đi và
vui sống), có câu: “Phải khinh hẳn những chuyện lặt vặt, đừng để nó làm
cho ta điên đảo, lo lắng. Nên nhớ rằng: “Đời người như bóng câu, hơi đâu mà
nghĩ tới những chuyện nhỏ nhen, không đáng kể.” Đời người ngắn lắm, ai
ơi. Hăy luôn giữ tâm hồn thanh thản, vui tươi và đừng phải bận tâm lo lắng
sự đời nhiều quá (Don’t worry. Be happy).
Nguyễn Ngọc Thể