BCH/CCSLSQN/HN
Email:ccslsqn_bch@yahoo.com

 
      HỘI CỰU CHỦNG SINH LÀNG SÔNG QUI NHƠN XIN KÍNH CHÀO QUÍ VỊ


THE ALUMNI ASSOCIATION OF LANGSONG QUINHON SEMINARY


  
HOME

  VÀI NÉT            

  LIÊN LẠC
  CCSLSQN STAFF

  TIN TỨC   

  THÔNG BÁO

  TIN VUI              

  TIN BUỒN                    

  BẠN VIẾT            

  LIÊN KẾT              

  DOWNLOAD
  THƯ TÍN
  GỬI BCH

  THƠ & NHẠC

  NÊN BIẾT

  THỜI SỰ

 

 

 


HỔ TRỢ TRUYỀN GIÁO
 

 


DỰ THẢO NỘI QUI
 

 

 MỘT TAI NẠN & MỘT HỒNG ÂN

              
Gần hai năm qua rồi, nhưng tôi không bao giờ quên ngày 14 tháng 8 năm 2006. Hôm đó,  tôi lật đật lái xe qua New Jersey để cùng Cha Phêrô Nguyễn Chí Thiết, Ô. Nguyễn Đ́nh Lư và Ô. Nguyễn Thanh Hải, tục gọi là Hải-rượu, v́ Ông ta có quán rượu lớn tại Brooklyn, và tửu lượng Ông ta cũng có hạng! Mục đích của tôi là qua gặp Cha Thiết v́ đă lâu năm anh em chưa gặp nhau, hơn nữa cũng có ư định qua New Jersey để thăm Ô. Nguyễn Thái Quản người đang hôn mê trên giường bệnh chưa biết ngày giờ nào Chúa gọi về. Tiếc thay, hôm đó, chương tŕnh của Cha Thiết và Ông Lư đă đi trệch đường, nghĩa là họ đi ngược qua Brooklyn bắt Ông Hải-rượu cùng đi thăm kẻ không được uống rượu là cha Phú thuộc Ḍng Gioan Tẩy Giả, một Ḍng cấm uống rượu, và c̣n đưa Ông ta đi xa hơn là lên “The Bronx” thăm Bà “Mân Côi”, không phải v́ bà ta hay “lần chuỗi”, nhưng là bà ta chuyên môn “làm đẹp móng tay” cho nữ giới. Cũng v́ được bà ta khéo chuyện rồi được mời ăn uống từ từ trong một tiệm ăn Tàu tại thành phố New York nên khi về lại New Jersey th́ không c̣n giờ đi thăm Ông Quản nữa mà phải lên xe thẳng về thành phố Philadenphia để ăn cơm tối tại nhà Ô.B. Cù Huy Hoàng, là người học tṛ cũ của cha Thiết và cũng là người đă học tại Chủng Viện Quy Nhơn nên cũng là anh em đồng tràng với cha Sáng. Ngày 14/8 cũng là Ngày Sinh Nhật thứ 55 của Bà Hoàng Thị Nhung, vợ Cù Huy Hoàng nên Ông Hoàng tha thiết mời mấy ông “Khách Quư” ở lại ngày hôm sau đi câu cá.

                   Sáng hôm sau, tức Thứ Ba, ngày 15/8/2006, Lễ Mẹ Lên Trời, ai nấy đều chuẩn bị sẵn sàng, nhất là chị Nhung, vợ Ông Hoàng, đă thức khuya lại c̣n dậy sớm lúc 4 giờ để chuẩn bị mọi thứ, thế mà khi chúng tôi lên xe kéo chiếc tàu đi theo cũng đă hơn 7 giờ sáng, chạy gần 3 giờ mới tới tận cùng mút đảo của tiểu bang New Jersey, tên gọi của vùng đó là “Cape May”, nơi chúng xuống tàu ra khơi là bến của làng Cold Spring, từ đó cho tàu chạy ra khỏi cửa bến ra bờ Đại Tây Dương để câu cá lớn. Nhưng trước khi ra biển khơi, chúng tôi dừng tàu lại để câu bên bờ đá mong bắt được ít con “Cá Bống Đá”, nhưng sau hơn 20 phút chẳng được con nào, chúng tôi cho tàu chạy ra Đại Tây Dương đi xuôi về hướng nam, nghĩa là chạy xuôi theo mút đảo, và dừng lại ngoài khơi xa xa cách đất liền chừng một dặm, và chúng tôi dừng lại bắt đầu thả câu. Sau hơn 15 phút thả câu, cha Thiết là người đầu tiên kéo lên được anh cá nhám, dài độ hai gang tay, anh em vui mừng hớn hở! Sau đó, tôi cũng hứng lên xin cầm cần câu, v́ tôi chỉ thích ăn cá, chứ không thích câu. Hôm ấy đi câu cũng là t́nh huống phải đi, v́ tôi có bệnh “say sóng”, và lần này được uống thuốc say sóng trước khi lên đường, tuy thế, sau khi cầm cần câu được mươi lăm phút, tôi cảm thấy buồn nôn, muốn ói mửa, tôi đành ngồi xuống, rán cầm hơi và uống thêm một viên thuốc say sóng nữa; nhờ uống thêm viên thuốc, bụng dạ cũng cầm chừng tạm được, nhưng sau đó, mồ hôi lại toát ra như người đang bị bệnh nóng sốt. Đang khi đó, ông Lư và Cha Thiết cũng cảm thấy có dấu hiệu không tốt nên cũng uống mỗi người một viên đề pḥng thêm, mặc dầu họ cũng đă uống mỗi người một viên trước khi ra đi như tôi. Nói chuyện say sóng mà tôi quên nói chuyện câu cá, nghĩa là trong khi tôi ngồi tự chống bệnh, th́ anh em vui vẻ thả câu, và sau khi bắt được con cá đầu tiên th́ sau chừng mươi lăm phút một anh cá khác lại cắn mồi, và chúng tôi đă bắt được tất cả 3 con cá nhám, loại cá nhỏ, chỉ dài hơn hai gang tay mà thôi, nhưng cũng là nguồn an ủi cho chúng tôi là chiều hôm đó sẽ có cá ăn!

Sau khi bắt được 3 con cá nho nhỏ, tôi bắt đầu ói mửa, bầu khí không được vui cho lắm, v́ sau khi tôi ói mửa, th́ cha Thiết cũng bắt đầu chuyển bụng, da mặt hơi tái và nh́n tôi nói rằng: “Cha Sáng mặt đă tái nhiều lắm rồi, chúng ta nên về!”  Thế là Ông Hoàng bắt đầu cho nổ máy. Nhưng máy lại không chịu nổ! Thử đi thử lại mấy lần, mặc dầu có cả bàn tay ông Hải là người cũng đă có kinh nghiệm về tàu v́ trước kia ông cũng có chiếc tàu, thế mà máy cũng không nổ. Chúng tôi bắt đầu gọi điện thoại xin cầu cứu SOS! Lúc đầu Ông Hoàng cố gắng gọi cho văn pḥng bến tàu, nhưng gọi hoài không được, Ông phải gọi 911. Nhưng Ông diễn tả nơi chúng tôi đang gặp nạn không được rơ, nên họ cứ hỏi hoài, và Ông cứ nói với giọng như muốn khóc, trên thực tế giọng ông Hoàng cũng có vẻ giọng đàn bà, nên khi luống cuống lại càng “đàn bà hơn”;  Ông cứ nói: “Nơi chúng tôi ở là nơi chúng tôi nh́n thấy cột đèn xa xa đó!” Tôi thấy ông diễn tả không được cứ nhắc Ông là nói “chỗ ngoài khơi của ba cây cầu găy...”, nhưng Ông ta chẳng cần nghe tôi nói, Ông cứ nói, “chúng tôi đang gặp nạn, ... tàu chúng tôi không nổ máy.... chúng tôi nh́n thấy cột đèn....”  Cứ thế, và chắc là họ cũng chắng đoán được chúng tôi đang gặp nạn chỗ nào, chỉ biết xa xa bờ Đại Tây Dương và nh́n thấy cột đèn.... Và họ bảo Ông Hoàng cứ giữ điện thoại để liên lạc.  Đang khi đó con tàu cứ bị gió thổi càng ngày càng trôi vào bờ.

 

               Tàu cấp cứu ra quá trể, con tàu th́ bị gió thổi bạt vào bờ, bờ đó lại là bến xưa nên c̣n lại những cây cột c̣n đứng lấp ló do 3 cây cầu hồi xưa c̣n lại và ba sườn nhà ṿm bằng sắt hoặc đúc ximăng cốt sắt c̣n lại. Tàu trôi vào gần đến mấy cây cột gỗ th́ sóng bắt đầu nỗi lớn cao hơn vài thước, bạt nước vào tàu và mọi người bắt đầu lo lắng làm sao vừa cho tàu vào gần để lên bờ. Sóng đập dữ dội, ḿnh áo ướt hết! Mỗi người có một suy nghĩ và lo âu khác nhau, cha Thiết không nói năng ǵ cả, cha Sáng suy nghĩ: “Ǵ mà lại xảy ra như thế? Không biết Chúa Mẹ muốn ǵ đây? Nguyện cầu cho ḿnh khỏi bị “heart attack” trong biến cố này th́ nguy to”. Và tôi cứ b́nh tĩnh, không nói năng ǵ, chỉ biết cầu mong sao vào được đất liền là bằng an vô sự! Gió vẫn thổi với những con sóng dữ dằn đưa con tàu nhào vào nhào ra theo làn sóng. Khi đă vào đến gần băi, mặt nước đă cạn, bà Nhung vọt ra trước, lên được bờ, tôi cũng vọt xuống, lội được vài bước, cơn sóng nhào vào rồi kéo ra nhận ch́m tôi xuống dưới nước, và Ông Lư hô to “lo kéo cha Sáng lên”, khi đó, tôi đang thầm lặng cầu cho con tàu đừng nhào vào kẻo húc trúng đầu th́ nguy to, đang khi đó Ông Lư cầm tay tôi đưa vào gần cây cột cầu và tôi cảm thấy đă được thoát nạn! Tuy nhiên, mặc dầu cách bờ chỉ c̣n vài ba chục mét, nhưng tôi phải vượt qua các làn sóng nhỏ, các cục đá ch́m, các cây cột cầu mục găy đen thui thủi đầy nham nhở.... Và khi tôi ḅ lướt vừa tới băi cát th́ kiệt sức, tôi liền nằm xuống dưỡng sức, hít thở lấy lại sức... sau hơn 10 phút, tôi đă cảm thấy đủ sức lết lên băi cỏ ngồi nghỉ.

Đang khi tôi ngồi nghỉ th́ Cha Thiết, Ông Hoàng và Ông Lư từ từ đưa con thuyền theo chiều sóng hướng vào gần bờ. Cuối cùng, khi chúng tôi ai nấy đă vào được đến bờ, th́ xa xa con tàu đến cứu chúng tôi mới tới, và họ nh́n thấy chúng tôi đă vào bờ được nên họ quay tàu trở lại.

             Lên tới bờ được mươi lăm phút, th́ một xe cảnh sát quân đội đến và hỏi sự t́nh. Họ thấy hai chân tôi máu chảy và họ cho người đến xoa xức chỗ bị trầy và máu chảy. Ông Lư cũng bi trợt da máu chảy nhưng chỉ một chỗ thôi. Sau khi xức thuốc cho chúng tôi xong, họ phỏng vấn ít câu cho biết sự t́nh đă xảy ra làm sao, rồi họ đưa chúng tôi về trụ sở của trại.

             Tới trụ sở trại, họ không cho chúng tôi vào văn pḥng, họ bảo chúng tôi ngồi bên ngoài, mà bên ngoài chẳng có ghế và cũng chẳng có sân, chỉ có vạch cỏ bên lề đường xe chạy mà thôi. Nhờ trời chiều nắng ấm, chúng tôi phơi ḿnh trong nắng ấm mặc cả quần áo ưót! Đang khi đó họ xin xem thẻ căn cước, hỏi “số an ninh xă hội” và cho hai người đứng tṛ chuyện với chúng tôi, đúng hơn là họ canh chừng chúng tôi, và không để cho chúng tôi đi đâu cả. Có lần tôi tự vào văn pḥng, họ chặn lại và hỏi tôi đi đâu th́ tôi nói là “tôi xin đi rửa chân” v́ chân tôi vẫn c̣ đi dày đầy nước và cát; họ đă đưa tôi đến chỗ có ṿi nước để rửa. Đang khi đó, chỉ có Ông Bà Cù Huy Hoàng vào văn pḥng để lo làm giấy bảo hiểm xin bảo hiểm cho người đến để kéo tàu lên. Sở dĩ chúng tôi bị quản thúc như vậy, v́ đây là Cost Guard Bay, Cape May Cost Guard Training Center, và chỗ tàu dạt vào là băi tập bắn của trại huấn luyện quân đội Mỹ, nên họ cẩn thận hỏi đủ giấy tờ.

 

               Ngồi chờ cho tàu được vớt lên khỏi biển, nhưng nước biển đă xuống, tàu bị kẹt vào đá không thể kéo lên được, người ta phải chờ cho nước biển lên để con tàu nổi lên lại và họ có thể kéo tàu về bến. V́ thế chúng tôi phải chờ. Đang khi chờ đợi, chúng tôi lại ngồi bên “thùng máy lạnh” bên ngoài trụ sở, gió nóng từ máy thổi lên, chúng tôi lấy mấy tờ giấy bị ướt nào là thẻ căn cước, thẻ này thẻ nọ, cả giấy bạc v.v. để cho gió nóng thổi khô, và đúng thật chẳng bao lâu mấy tấm giấy ướt đă khô và cả mấy tấm ví cũng khô luôn, chỉ có quần áo là lâu khô v́ chúng tôi không thể cổi ra phơi được! Phần tôi, tôi cứ tháo ra tháo vô chiếc điện thoại cầm tay (cell phone) của tôi, nào chùi  cục pin, lau trong lau ngoài hy vọng nó hồi sinh v́ khi bị nhận ch́m trong nước biển, nước biển đă vào bên trong làm mất hết hiệu lực của nó. Không những chiếc phôn của tôi mà cả mấy phôn của mấy ông khác nữa, chỉ trừ một máy của Bà Cù Huy Hoàng là c̣n xử dụng được, v́ chắc là Bà ta đă cất kỹ ở một nơi nào trong ḿnh nên nước đă không thể thấm vào. Và cũng nhờ đó mà Ông Hoàng đă có thể liên lạc với những người kéo tàu về... Ngồi chờ gần hai tiếng đồng hồ, và cũng đă gần tới 4:30 ruỡi chiều, văn pḥng phải đóng cửa, họ cho chúng tôi lên xe chở về lại bến xe, nơi xe chúng tôi đậu để chờ chiếc tàu được kéo về bến.

Mấy người thanh niên mạnh sức đến để đưa con tàu chúng tôi lên bờ từ lúc 3 giờ chiếu, và họ không kéo lên được, v́ như đă nói trên là con tàu bị kẹt vào đá khi nước thủy triều xuống và họ phải chờ cho nước thủy triều lên để kéo tàu về theo đường biển. Vừa trể v́ nước thủy triều lên xuống, vừa chuyện giấy tờ bảo hiểm,  chúng tôi đă phải chờ lâu nơi trạm quân  đội, c̣n về bến chúng tôi lại c̣n phải chờ lâu hơn nữa, chờ măi đến 11 giờ đêm con “định mệnh này” mới cập bến.

  Trong thời gian chờ đợi, vợ chồng Ông Hoàng an ủi nhau, t́nh yêu lại càng thắm thiết hơn, đúng là “t́nh chỉ đẹp lúc c̣n dang dở....” Có giờ, anh em lại chuyện tṛ thân mật với nhau, và nhất là Ông Hoàng có dịp tâm sự với cha Thiết, và Cha Thiết đă giải tội cho Ông Hoàng sau hơn 10 năm trời không xưng tội rước lễ!  Khi tàu lên khỏi bờ, và tất cả vui vẻ lên xe về nhà, về tới nhà là đă 2 giờ sáng. Mệt mà không mệt. Sáng hôm sau, việc trước tiên là Dâng Thánh Lễ Tạ Ơn, Tạ ơn Chúa Mẹ. Bài giảng là bài san sẻ của mọi người, tất cả đều cảm tạ Chúa Mẹ, nhất là Ông Bà Hoàng-Nhung, cảm tạ nhau trong t́nh thương yêu bao la của Chúa Mẹ đă cho gia đ́nh muôn ơn trời bể. Tai nạn đă mang đến một Hồng Ân!

 

                                                                 

CHÙM THƠ THÁNG 8
(Rev.Vơ Tá Khánh)

 
   

TƯỞNG NHỚ
& TẠ ƠN
(Thể Nguyễn
)

 
   

LỄ GIỔ
Ân sư & Bằng hũu
(Pham C.Đáng)

 
   

V̉NG KƯ ỨC
(Cù M.Khánh
)

 
   

Mùa của t́nh yêu & hiệp thông
(Nt Bảo Linh)

 
   

Nhớ Ông Bà Tổ Tiên..
(Rev. Tran D.Đức)

 
   

THƯ ĐỨC CHA QN
(nhân ngày Truyền giáo TG)

 
   

Sinh hoạt
SYDNEY-UC CHÂU

 
   

DOI SONG
(Kieu Lam CL
)

 
   

HĐGMVN
     Nhập cuộc.....

 
   

QUAN ĐIỂM CỦA
HĐGMVN

 
   

THƯ CỦA
HĐ GIÁM MỤC MVN

 
   

MẸ VN ƠI
CÁM ƠN MẸ
(Tran Duy Nhiên)

 
   

BÀI NÓI CHUYỆN
CỦA ĐGMQN

 
   

CHÚT TÂM T̀NH
(Chương Huỳnh)

 
   

NIỀM VUI HỢP NHÂT
(Sang Nguyễn)

 
   

GIAO LUU  VỀ CVLS
(Rev.Q.Báu)

 
   

VẪN C̉N...
(Rev.Hiền Trương)

 
   

PHỤNG VU & CD.V2
(Tŕnh Le)

 
   

MẸ
(Thể Nguyễn)

 
            

Cựu Chủng Sinh Làng Sông Qui Nhơn.  Webmaster: Sangnguyen . Email: ccslsqn_bch@yahoo.com