Bệnh, nằm trên giường, có nhiều vấn đề xuất hiện trong
tâm trí : từ chuyện cũ tới chuyện mới; từ điều xấu đến điều tốt ; từ h́nh ảnh
đẹp đến h́nh ảnh xấu ; từ kỷ niệm đẹp tới kỷ niệm không đẹp. Chúng đan xen, đua
nhau hiển hiện, khiến tôi phải suy nghĩ, phải quan tâm, phải lo lắng.
Tôi suy nghĩ về quá khứ.
Một quá khứ không phải hoàn toàn êm dịu, b́nh an, lúc
nào cũng đi trên đường bằng phẳng, được trải thảm bằng hoa hồng. Nhưng một quá
khứ được kết dệt bằng hy sinh của cha mẹ, anh em. Một quá khứ được xây dựng bằng
mồ hôi, nước mắt của người thân và của chính ḿnh. Một quá khứ chất chứa tất cả
mọi điều vui-buồn, tốt-xấu, hạnh phúc-đau khổ, đă xảy ra trong từng hoàn cảnh cụ
thể. Và năm tháng trôi qua, dù muốn hay không, những tháng ngày ấy cứ dần dần
kết thành lịch sử đời ḿnh. Suy nghĩ hoài, tôi thấy sao trong quá khứ ḿnh không
cố gắng nhiều hơn nữa, hơn nữa…
Tôi quan tâm đến hiện tại.
Hiện tại là điều cụ thể nhất cho biết những quyết định
trong quá khứ của ḿnh thế nào. Quá khứ, tôi chưa phấn đấu hết ḿnh. Bây giờ,
tôi cần phải nghiêm túc hơn trong lời nói cũng như trong hành động ; từ quyết
định nhỏ cho tới quyết định quan trọng trong đời. Tôi thấy cần phải dấn thân
nhiều hơn nữa, nhất là dấn thân xây dựng t́nh yêu, được cụ thể hoá bằng việc
phục vụ anh em trong đời sống hằng ngày. Thiết nghĩ, nếu ḿnh thể hiện được ḷng
mến trong từng công việc cách trọn vẹn, th́ cũng là cách làm cho tương lai ta
được tươi sáng hơn, và tương lai sẽ luôn đón chào, mời gọi ta tiến bước…
Tôi lo lắng cho bước đường tương lai.
Tôi lo lắng chứ không lo sợ. V́ phải đối diện và sống
trong một xă hội với muôn ngàn sự kiện, h́nh ảnh hấp dẫn, con người đang dần bị
tục hoá bởi nhu cầu hưởng thụ, đi t́m sự thoải mái, phục vụ thân xác mà quên dần
đi những giá trị truyền thống đạo đức cao đẹp. Thú thật, chính tôi cũng thích
chọn những ǵ là văn minh, hiện đại. Tôi thích lựa những ǵ nhàn rỗi, thoải mái.
Các phương tiện khoa học hiện đại đă giúp tôi rất nhiều, chúng thật hấp dẫn, và…
tôi bị cuốn hút vào trong ṿng xoáy của nó ; tôi chạy đua theo nó, và cứ thế, cứ
thế. Tôi không biết sẽ đi về đâu nếu ḿnh cứ chạy đua như thế. Tôi cảm thấy lo
lắng. Khi suy nghĩ tới một thực tế của mỗi cộng đoàn được Chúa gởi đến. Nhất là
thực tế ấy là một tập hợp của lộn xộn và xào xáo. Đang khi khả năng và kinh
nghiệm th́ ít ỏi. V́ rất có thể ḿnh phải lột xác, phải phơi nắng, điều mà không
mấy ai thích.
Vẫn biết rằng quá khứ qua rồi, nuối tiếc cũng thế ; c̣n
tương lai chưa tới, chỉ có hiện tại thôi, vậy mà con người lại không sống giây
phút hiện tại cho tốt. Nhiều người lại thích sống trong thế giới quá khứ, lúc
lại thu ḿnh trong một tương lai mộng mơ, lúc th́ hăng say phấn khởi, dấn thân
sống giây phút hiện tại.
Ôi ! Con người thật huyền nhiệm.
Chỉ một, nhưng lại là ba, “3 trong 1” : quá khứ, hiện
tại và tương lai.
Thanh Thanh