|
Một vận động viên bóng rỗ Mỹ nổi tiếng, nhận được một giải thưởng do hiệp
hội bóng rỗ Mỹ trao tặng vì những thành tích xuất sắc mà anh đã cống hiến
cho nền thể thao nước nhà trong năm qua. Kết thúc buổi lễ tôn vinh các gương
mặt thể thao anh ra về với giải thưởng trên tay, vừa ra khoỉ sảnh lớn, chuẩn
bị bước xuống các bậc thang nhà hát, đột nhiên có một phụ nữ độ chừng gần
bốn mươi tuổi tiến đến gần anh và yêu cầu giúp đỡ, người phụ nữ ấy nói rằng
ở chỗ của bà có những đứa trẻ đang phải chống chọi lại với những cơn đói và
bệnh tật, và bà yêu cầu sự giúp đỡ của anh. Không do dự, anh liền rút từ túi
áo tờ ngân phiếu trị giá hai ngàn dô la đưa cho người phụ nữ và nói: “ Chị
hãy dùng số tiền naỳ mà giúp bọn trẻ.”
Hai tuần sau, trong một bữa tiệc chiêu đãi của một người bạn, có một người
đàn ông đến bên cạnh anh và kể cho anh nghe sự thật về người phụ nữ và những
đứa trẻ. Sự thât phủ phàng la chẳng có đứa trẻ nào phải chịu đựng bệnh tật
và những cơn đói cả.
Tôi xin tạm dừng câu chuyện để hỏi bạn câu hỏi này: Hiện giờ cảm giác của
bạn thế nào khi nghe những thông tin của người đàn ông trên? Bạn đang cảm
thấy bực mình ư? hay bạn đang bực mình giùm cho người vận động viên kia vì
anh ta đã quá thật thà đến nỗi bị lừa số tiền không nhỏ mà chuyện không đâu
vào đâu ?.
Xin tiếp tục câu chuyện Anh vận động viên hỏi lại người đàn ông kia.: “ Có
thật là anh nói không hề có đừa trẻ nào phải chịu đói hay đang chống chọi
lại với bệnh tật không? Người đàn ông trả lời dõng dạc : “Đúng như vậy”. Anh
nói tiếp và không hề đắn đo suy nghĩ: “Thật may mắn và cảm tạ ơn Chúa vì
không có đứa trẻ nào phải bệnh tật yếu đau .”
Đến đây tôi chợt nhớ ra một câu nói của một triết gia nào đó mà tôi không
còn nhớ tên “Qua một khung cửa sổ, có người chỉ thấy bóng tối của màn đêm,
có người lại thấy cả bầu trời đầy sao lấp lánh”.
Lạy Chúa, bao nhiêu người trong chúng con khi nghe câu chuyện này suy nghĩ
được như anh vận động viên kia, đó là chúng con chỉ mới suy nghĩ thôi chứ
chưa dám đặt mình vào hoàn cảnh đó và rất có thể nếu là con trong vai người
vận động viên đó con không tiếc lời để xúc phạm tới người phụ nữ đó và còn
có thể trách Chúa đã để con rơi vào hoàn cảnh đó.
Chúa dạy chúng con phải biết yêu thương và phải đối xử với nhau bằng tình
thương: “Nếu ai vả má bên phải con hãy để họ vả luôn má bên trái, nếu ai lột
áo ngoài, con hãy lột áo trong luôn cho họ (Mt 5/39-40). Nếu chúng con không
nhìn bằng đôi mắt yêu thương, nghe bằng đôi tai yêu thương, cảm nhận bằng
tấm lòng yêu thương thì chúng con sẽ không nếm được những lời yêu thương như
anh vận động viên kia…
|