|
Tôi có một người bạn học trên tôi ba lớp. Bạn học cùng trường thì đông nhưng
chỉ có anh là trở thành bạn thân, vì sau khi mãn trường, anh được sai về
giúp xứ quê tôi. Lý do thứ hai để hai chúng tôi thân nhau, là vì anh có
giọng hát rất hay, mà tôi lại say mê đàn, hat. Nhưng cũng chính từ lý do ấy
nên mới có chuyện.
Một trong những nhiệm vụ của thầy giáo xứ là dạy hát cho ca đoàn. Mà ca đoàn
của giáo xứ hầu hết là các cô gái trẻ. Giáo xứ của tôi cũng không là ngoại
lệ. Một thầy giáo hát hay, ngoại hình đẹp, lại có phong cách khá là “ga lăng”
theo kiểu nhà tu, không bị các cô gái xứ đạo nhà quê để ý mới là chuyện lạ.
Và việc gì đến ắt phải đến. Anh bạn tôi chỉ mới giúp xứ chưa đầy hai năm,
không biết từ bao giờ, và từ phía nào trước, mà tình yêu đã nảy sinh giữa
thầy xứ và một trong số các cô học trò. Còn tôi chỉ biết, sau khi đã được
chính anh bạn thú thật tất cả, mọi sự đều đã muộn, bởi chính cô học trò kia
đã thông báo một tin vui mà vui cho cô, còn buồn cho ông thầy. Mọi việc đều
đã lỡ, tôi không chê trách gì anh bạn, mà chỉ động viên anh bằng một câu cửa
miệng như một thành ngữ: “Chúa gọi thì nhiều, chúa chọn thì ít”. Rồi tập
trung lo thu xếp giúp anh bạn những thủ tục cần thiết để xin ra, và tiến tới
hôn nhân với cô học trò kia. Tôi hy vọng anh bạn sẽ trở thành một tông đồ
giáo dân tốt.
Nhưng anh đã làm tôi thất vọng. Bước vào cuộc sống mới, dần dần không những
anh đã làm mất hoàn toàn hình ảnh của một chủng sinh, mà còn mất luôn hình
ảnh của một giáo dân bình thường. Anh không còn sống đạo nữa mà thay vào đó
là một cuộc sống buông thả tầm thường… một hoàn cảnh có thể lý giải cho sự
thay đổi nhanh và nhiều đến thế của anh; đó là sau khi cưới vợ, phía nhà vợ
đã xin cho anh vào làm ở một cơ quan nhà nước. Có thể anh đã lựa chọn cách
sống như vậy để dễ bề thăng tiến trong công tác. Nhưng đáng tiếc là anh đã
thay đổi quá mức cần thiết…. Giữa lúc đó, tôi chuyển vào lập nghiệp và sinh
sống ở trong Nam, để lại quê nhà bao người thân và bạn bè, trong đó có anh,
nhưng không còn là một người bạn cựu chủng sinh nữa…
Gần 20 năm sau, tôi về thăm quê. Tôi chưa kịp đi thăm những người thân và
bạn bè, thì anh bạn năm xưa đã đến gặp tôi. Tôi hơi bị bất ngờ vì sự xuất
hiện của anh. Nhưng sau cái bắt tay, anh bạn đã cho tôi đi từ ngạc nhiên này
đến ngạc nhiên khác, khi nghe anh kể về những cuộc giao lưu gặp mặt của hội
Cựu chủng sinh mà anh đã tham dự; về những cha, những thầy mà anh đã gặp…
rồi anh đã cộng tác như thế nào với cha xứ, các cha, các thầy trong công tác
mục vụ của giáo xứ và địa phận. Anh còn đề nghị tôi nhân dịp này sẽ cùng anh
đi thăm một số anh em cựu chủng sinh đang đau yếu… gặp anh và nghe anh nói,
cứ như là trong quá khứ chưa hề có chuyện gì xảy ra với anh. Anh đã hoàn
toàn thay đổi! Không, nói đúng hơn là đã có một thời anh làm mất hình ảnh
của người chủng sinh, nhưng dòng “máu chủng sinh” trong anh thì chưa bao giờ
ngừng chảy.
Trong lần thăm quê ấy, tôi đã đón nhận được rất nhiều niềm vui. Nhưng niềm
vui anh bạn tôi trở lại là một cảm xúc ấn tượng nhất. Và dù lần về quê ấy,
tôi đã không gặp được hết các bạn cựu chủng sinh của tôi, nhưng câu chuyện
về anh bạn năm xưa đã cho tôi một niềm tin là ”Người chủng sinh luôn mãi là
chủng sinh, đang sống giữa đời và sống giữa gia đình”.
--------------------------
P. C. Phạm.
|