BCH/CCSLSQN/HN
Email:ccslsqn_bch@yahoo.com

 
      HỘI CỰU CHỦNG SINH LÀNG SÔNG QUI NHƠN XIN KÍNH CHÀO QUÍ VỊ


THE ALUMNI ASSOCIATION OF LANGSONG QUINHON SEMINARY


  
HOME

  VÀI NÉT            

  LIÊN LẠC
  CCSLSQN STAFF

  TIN TỨC   

  THÔNG BÁO

  TIN VUI              

  TIN BUỒN                    

  BẠN VIẾT            

  LIÊN KẾT              

  DOWNLOAD
  THƯ TÍN
  GỬI BCH

  THƠ & NHẠC

  NÊN BIẾT

  THỜI SỰ

 

 

 


HỔ TRỢ TRUYỀN GIÁO
 

 


DỰ THẢO NỘI QUI
 


TÌNH HỌC TRÒ
(Truyện ngắn của snguyen)

Ánh nắng găy gắt của mùa hè Qui nhơn càng làm cho lòng Quỳnh thêm đau đớn khi nhìn thấy Sơn. Tuy không nói lời nào nhưng những giọt nước mắt của Quỳnh đã làm Sơn chua xót không ít! Thế là hết rồi, Sơn đã có người yêu mới và ngày đám cưới cũng đã dự trù gần kề…

Chiến tranh đã gây ra nhiều thương đau cho các gia đình Việt nam, mà trong đó gia đình Quỳnh và Sơn cùng mang chung một số phận. Từ hai địa sở khác nhau, Quỳnh và Sơn gặp nhau trong cùng một trại tịn nạn tại Qui nhơn vào mùa nghỉ hè nóng như thiêu đốt. Năm đó, chiến tranh điêu tàn, Quỳnh và Sơn đều không thể về quê như mọi năm mà phải tá túc trong những căn trại dựng tạm dành cho những gia đình di tản. Quê Quỳnh ở cực bắc tỉnh Bình định, nằm bên con đường làng, có bóng dừa rợp mát quanh năm. Nhà Sơn cách nhà Quỳnh không xa, chỉ vào khoảng 20 cây số về phía nam, nhưng với con mắt của Sơn hồi đó tưởng như là hai nơi thật xa và lạ. Những năm đầu ở chủng viện, vào dịp hè có vài lần Sơn theo anh đi về quê nội tại vùng núi Hy văn và lần nào cũng ngang qua nhà Quỳnh. Một lần nọ được một người bạn nói chuyện về Quỳnh và về gia đình Quỳnh, nhưng Sơn chưa bao giờ gặp và quen Quỳnh. Dầu vậy trong tư tưởng, Sơn vẫn luôn có Quỳnh với một đệ tử dòng nữ thật dễ thương!

Chiến tranh càng ngày càng khốc liệt, Sơn và các bạn phải rời bỏ chủng viện Làng Sông thân yêu và về học tại Qui nhơn. Chủng viện. mà Sơn đang tu học nằm đối diện  khu trại tị nạn, nơi gia đình Quỳnh và Sơn đang tạm trú. Biết rất rõ về Quỳnh, nhưng Sơn không bao giờ có cơ hội để làm quen, nói chi đến việc làm bạn! Thời gian sau đó, vào một dịp tình cờ, Sơn được Thu và Lan mời dự tiệc sinh nhật. Quỳnh xuất hiện trong bữa tiệc này và đây là lần đầu tiên Sơn gặp Quỳnh. Bữa tiệc mừng sinh sinh nhật của Thu chỉ có bốn người bạn, trong đó có 3 người bạn gái là ba đệ tử dòng nữ và người con trai duy nhất la “chú Sơn”. Rất hảnh diện được mời xướng kinh trước bữa ăn, Sơn thật vui vì lần đầu tiên được ngồi chung với các đệ tử và được sự chiếu cố nồng nhiệt. Đặc biệt Sơn nhận ra từ ánh mắt của Quỳnh: một ánh mắt thân thương trìu mến. Từ đó Quỳnh luôn như là thiên thần của lòng Sơn. Sau ngay đó, Sơn không ngại lui tới nhà Quỳnh, và hai người bạn, một chùng sinh và một đệ tử thâm tình lúc nào không hay biết. Một tình cảm chân thành và một tình thương trong sáng của Sơn và Quỳnh khó có thể tìm thấy ở đời thường.

Đêm nay, một đêm rằm, trăng tròn tỏa sáng thật đẹp. Sơn đến với Quỳnh và hai người bạn nhỏ cùng nhau tung tăng ra bờ biển Qui nhơn. Hai chiếc bong ngồi trên bải cát nhìn ra khơi nghe sóng vổ, lòng miên man nghĩ về một tương lai vô định. Rất nhiều chuyện để nói và để nghe, hai tâm hồn như cùng hoà nhập với một nhịp đập của con tim. Đôi lúc hai người im lặng không nói được nên lời vì hai quả tim đang rung lên điệu nhạc “yêu thương ...!” Đôi mắt nhìn nhau say đắm của tuổi mới lớn, Sơn muốn năm tay Quỳnh nhưng rồi lại sợ, và có lẽ Quỳnh cũng đang muốn được Sơn ôm lấy, nhưng khoảng cách của cuộc đời “nhà tu” vẫn lãng vãng bên Sơn và Quỳnh. Thời gian trôi qua, càng về khuya trời càng dịu mát nhưng tim Sơn càng thấy lạnh, muốn có chút hơi ấm nhưng vì là một chú nhà trường và một đệ tử dòng nữ, họ đã trọn vẹn làm theo gương Thánh cả Giuse và Mẹ Maria.

Sau đêm đó, Quỳnh thường xuyên ghé nhà Sơn và trước cử chỉ thân tình của Quỳnh đối với người nhà, Sơn tưởng chừng Quỳnh là một thành viên của gia đình. Những ngày cuối của mùa hè, sự thân tình giũa Sơn và Quỳnh như không thể tách rời. Ngày nào không gặp nhau hai người đều cảm thấy thiếu thốn một thứ gì thật cần thiết… Cuối cùng rồi cũng phải chia tay, Sơn tiếp tục học lớp đệ tứ của chủng viện, còn Quỳnh phải trở về dòng nữ Saint Paul tại Huế để bắt đầu năm đê ngủ. Trước ngày chia tay Quỳnh mua dụng cụ học tập đầy đủ để rồi chia đều cho hai đứa. Cầm từng món đồ Quỳnh trao tặng, Sơn cảm thấy thương Quỳnh vô cùng, biết làm sao có bên nhau khi ma hai đứa đều có một lý tưởng tuyệt vời: một Linh mục và một nữ tu trong tương lai..

Luật nhà tu cấm làm bạn với người khác phái nên những cánh thư của Sơn và Quỳnh phải lén lút gửi cho nhau, dù trong thư chỉ là những lời thăm hỏi bình thường. Sơn gọi Quỳnh bằng tên và Quỳnh gọi Sơn bằng “chú”, tình cảm của họ thật đẹp tuyệt vời! Có lẽ tâm hồn Quỳnh thật trong sáng, nhưng trong Sơn đang có một chút vẫn đục của tâm hồn vì lúc nào Sơn cũng nhớ và thương Quỳnh, một tình thương nồng nhiệt của một người con trai mới lớn!

Mùa hè lại đến, vì là cuối năm đệ tứ, Sơn phải dồn hết nổ lực vào việc ôn bài để tham dự kỳ thi trung học đệ nhất cấp. Mệt nhoà vì phải thức khuya dậy sơm để ôn thi, nhưng niềm vui và động lực thúc đẩy Sơn trong việc học chính là Quỳnh.  Tiếng nói và nụ cười của Quỳnh đã cho Sơn một giai đoạn đầy nhựa sống để học tập, để rồi văn bằng trung học đệ nhất cấp dễ dàng đến tay Sơn trong mùa hè năm ấy.

Tình cảm giữa Sơn và Quỳnh phát triển thật chân thành, nhưng luôn phải dừng lại ở tình bạn vì cả hai đều đang theo một lý tưởng thật cao quý của mình. Trong những lá thư gửi cho nhau hai người đều hứa cầu nguyện và chúc nhau đi trọn con đường mình đã chọn. Thế nhưng một người thứ ba đang học cùng lớp với Sơn lại chen vào. Có lẽ người này không rõ cái thâm tình giữa Sơn và Quỳnh, nên bằng mọi cách muốn chiếm lấy quả tim Quỳnh bằng thủ đoạn. Rất tiếc những gì anh này nói với Quỳnh về Sơn đều được Quỳnh thông báo cho Sơn, và người bạn này chính là tác động để Quỳnh và Sơn càng gần gủi và thương nhau hơn.

Thời gian lặng lẽ trôi, thấm thoát Sơn đã học hết chương trình đệ nhị cấp và cũng là lúc Sơn phải suy nghĩ và cầu nguyện để theo đúng ơn gọi của Chúa. Trước tình cảm Sơn dành cho Quỳnh, Sơn cảm thấy hình như Chúa đang gọi mình phải ở một vị trí khác của cuộc đời. Làm một giáo dân thánh thiện cũng là một “ơn gọi” tốt đẹp còn hơn sẽ phải làm một linh mục “không ra gì”. Do đó Sơn quyết định rời nhà tu và trở về với đời thường. Thông báo cho Quỳnh tin này, không biết Quỳnh buồn hay vui nhưng sau một hồi suy nghĩ, Quỳnh nói với Sơn: “hãy chờ Quỳnh!”. Thế rồi Quỳnh vẫn tiếp tục đời tu của mình trong khi Sơn phải tìm mọi cách để tránh động viên và để kiếm sống.  Vì tránh “động viên” tức “trốn đi lính”, nên Sơn không thể nào theo học đại học dù rất muốn vào Sài gòn để tiến thân. Dù vậy Sơn vẫn cố gắng tìm mọi cách để ghi danh”học đại học hàm thụ”…

Thế rồi Quỳnh cũng đả tốt nghiệp trung học đệ nhị cấp và rời Huế, được bề trên cho đi thử tại một chi nhánh nhà dòng ở Pleiku. Trước ngày đi Pleiku, Quỳnh ghé nhà người chị tại Qui nhơn.  Khi được tin Quỳnh nhắn muốn gặp, Sơn lập tức đến ngay, và gần như suốt một đêm hôm ấy Sơn và Quỳnh tâm sự đủ thứ. Không nói thẳng ra và không có lời hứa hẹn nào, nhưng tự thâm tâm hai người đã trao cho nhau lời thề qua ánh mắt và nhịp đập của con tim.

Sơn chỉ còn một mẹ già, bà rất quan tâm và yêu thương Sơn, khi nghe biết việc Sơn quen với một nữ tu tên Quỳnh, nhiều lần bà khuyên can rằng:”Con đã xuất, đừng phá con người ta”. Lời của người mẹ hiền đã làm Sơn suy nghĩ nhiều đêm, và Sơn quyết định hy sinh tình cảm riêng của bản thân mình để Quỳnh có thể đạt được ly tưởng của con đường Quỳnh đã chọn. Chưa phải là tình yêu thật sự, mới chỉ là mối tình mới lớn của tuổi học trò, nhưng Sơn không kém đau khổ khi phải cố gắng quên Quỳnh. Rồi nhận một cánh thư từ Quỳnh, đọc đi đọc lại những lời thân thương của người bạn đầu đời, tư tưởng của Sơn đang đấu tranh: tiếp tục quan hệ với Quỳnh hay la phải vâng lời người mẹ gia chấm dứt mối tình ngang trái ấy…

Sơn xả thân vào các sinh hoạt công giáo tiến hành của giáo xứ để vơi đi những tâm sự buồn khổ mà chẳng biết nói với ai. Ngày lại ngày, gặp rất nhiều cô gái không kém dễ thương như Quỳnh, nhưng hình ảnh Quỳnh cư đeo đẳng mải bên Sơn khiến Sơn không thèm để ý đến một ai cả. Cho đến một ngày nọ để phải quên Quỳnh, Sơn đã chấp nhận làm quen với một cô gái trong ca doàn giáo xứ. Cô gái tên Hương đã trở thành bà xã của Sơn sau này. Thời gian quen với Hương mới chính là thời gian Sơn đi vào tình yêu. Khác với thời gian quen với Quỳnh, thời gian quen với Hương, Sơn có đủ trình độ để yêu và được yêu. Nắm tay chỉ là một cử chỉ nhỏ nhoi, mọi hình thức để thể hiện tình yêu không thiếu nơi Sơn và Hương. Nhưng cái tình cảm đơn sơ của tuổi học trò giữa Quỳnh và Sơn, nó không bao giờ mất trong Sơn với thương và nhớ!  Nhờ Hương, Sơn bắt đầu quên Quỳnh, nhưng một ngày nọ đang làm một số công tác trong nhà thờ, Sơn gặp một bà sơ trẻ. Bà sơ này là cháu bà con xa bên phía ngoại của Sơn, và cũng là cháu bên nội của Quỳnh, đó là Sister Marry. Sơ Marry gặp Sơn chưa kịp nói lời chào hỏi, đã nặng lời với Sơn rằng:”Cậu Sơn, tại sao cậu không chờ được cô Quỳnh à!”. Lời của Sơ Marry đã làm Sơn đau điến trong tâm can. Sơn tự nghĩ có phải hành động của Sơn để thể hiện mình cao thương hay là một sự phản bội với người bạn thân thương nhất của mình dù chưa có một lời thề! Suốt đêm hôm đó Sơn không ngủ được, nhưng mọi việc đã lỡ, Sơn đã co người yêu thật sư là Hương. Cố gắng loại ra khỏi đầu hình ảnh của Quỳnh, nhưng trong giấc ngủ chập chờn, hình ảnh một đệ tử tên Quỳnh nhỏ nhắn dễ thương vẫn mãi theo Sơn trong một giấc mơ tuyệt vời!

Quỳnh ơi, trong giấc mơ, anh mới dám gọi Quỳnh bằng em, và cũng đã được nghe từ miệng Quỳnh gọi Sơn bằng anh thật thân thương trìu mến. Tiếng “chú” lạnh lùng mà anh đã mong mỏi em bỏ từ lâu giờ mới được thực hiện, rất tiết mọi thứ đẹp nhất giữa hai ta cũng chỉ là giấc mơ! Nhưng người ta vẫn nói: “Tình chỉ đẹp khi còn dang dỡ!” Chắc chắn mối tình giữa anh và Quỳnh sẽ mãi là một mối tình tuyệt vời trên trần gian…

Đứng lặng người để nhìn Quỳnh với những hạt nước mắt đang rơi, Sơn đau đớn vô cùng. Sơn hy sinh để Quỳnh có thể đi hết đoạn đường Chúa gọi, nào ngờ Quỳnh cung đã bỏ dòng và trở về với đời thường. Nếu biết như thế, Sơn đã không sang ngang, và sẽ quyết chờ để cùng Quỳnh dong duỗi trên con đường gió bụi của trần thê. Thôi hết rồi em Quỳnh ơi, tình ta chỉ có thế thôi! Ngày đám cưới của anh va Hương đã gần kề…

Lau sạch những giọt nước mắt còn sót lại trên hai má, Quỳnh mỉm cười chào Sơn rồi trở về nhà và những ngày sau đó nàng lên đường vào Sài gòn để chuẩn bị thi vào đại học. Có lẽ nhờ sự ngoảnh mặt vô tình của Sơn mà nàng đã có quyết tâm tiến thân cho cuộc đời…

 Sau 1975, cùng với những bất hạnh của mọi người, Quỳnh và Sơn tiếp tục cuộc sống bất đác dĩ tại quê hương. Quỳnh vẫn tiếp tục làm cô giáo dạy anh văn tại Sài gòn. Hằng ngày ngoài giờ lên lớp, nàng cố gắng tìm đường để vượt biển tìm tự do. Còn Sơn, sau cuộc di tản sống còn đến Vũng tàu, Chàng đưa gia đình trở lại vùng biển Nha trang  và bắt đầu làm lại cuộc đời ở đó. Đau khổ với đủ mọi nghề, cuối cùng Sơn đã phải chấp nhận đi học lại và đã tốt nghiệp CDSP ở cái tuổi 35. Sau gần 10 năm day anh văn, Sơn đã vượt biển và đã đến được bén bờ tự do. Và không hẹn mà gặp, hiện Quỳnh và Sơn đang có mặt trên cùng một đất nước Hoa kỳ…

Đuợc tin Quỳnh sẽ đáp phi cơ tại phi trường quốc tế Mineta, hôm nay Sơn dậy thật sớm, dù biết rằng máy bay sẽ đến sau 10 giờ sáng. Có lẽ vì quá nôn nao gặp Quỳnh, nên suốt đêm Sơn không ngủ được. Sáng nay Sơn bỏ hết mọi công việc mong mau đến giờ để đi đón Quỳnh. Thời gian càng chạy chậm khi Sơn càng mong thời gian  mau qua để được gặp Quỳnh. Nhưng khi gặp Quỳnh, Sơn lại nhận thấy một khoảng cách thật lớn giữa Quỳnh và Sơn. Ngày xưa hai đứa còn bé, khoảng cách biệt tuy lớn nhưng là nhỏ, bởi vì chỉ vì phải tuân thủ luật nhà tu nên không thể được tự do làm những điều mình muốn. Còn bây giờ khoảng cách thật sư to lớn vì hai con người của hai gia đình khác nhau. Ngày xưa còn co thể trao cho nhau những lời nói yêu thương với những món quà làm biểu tượng, còn bây giờ hoàn toàn câm như hến, không dám nói lời nào và cũng không bao giờ dám trao quà cho nhau! Sau cái nhìn như ôn lại quá khứ, chỉ vài câu chào xã giao rồi Sơn và Quỳnh chia tay. Buổi tối hôm đó, Quỳnh gọi cho Sơn, hai người bạn nói chuyện thật lâu thật dài, nhưng nội dung của những câu chuyện thật rỗng toét. Cái chất của tình học trò ngày xưa không còn nữa, thay vào đó những trách nhiệm và bổn phận của một người làm vợ làm chồng đã mang nặng theo Sơn và Quỳnh. Dù muốn hay không Quỳnh và Sơn đều phải ra sức bảo vệ cái hạnh phúc riêng của gia đình minh đang có. Do đo dù có gặp nhau với những kỷ niệm đầy ấp của quá khứ, chàng và nàng vẫn phải âm thầm lặng lẽ nhìn nhau và trao cho nhau những nụ cười thầm kín!

 

                                                                 

CHÙM THƠ THÁNG 8
(Rev.Võ Tá Khánh)

 
   

TƯỞNG NHỚ
& TẠ ƠN
(Thể Nguyễn
)

 
   

LỄ GIỔ
Ân sư & Bằng hũu
(Pham C.Đáng)

 
   

VÒNG KÝ ỨC
(Cù M.Khánh
)

 
   

Mùa của tình yêu & hiệp thông
(Nt Bảo Linh)

 
   

Nhớ Ông Bà Tổ Tiên..
(Rev. Tran D.Đức)

 
   

THƯ ĐỨC CHA QN
(nhân ngày Truyền giáo TG)

 
   

Sinh hoạt
SYDNEY-UC CHÂU

 
   

DOI SONG
(Kieu Lam CL
)

 
   

HĐGMVN
     Nhập cuộc.....

 
   

QUAN ĐIỂM CỦA
HĐGMVN

 
   

THƯ CỦA
HĐ GIÁM MỤC MVN

 
   

MẸ VN ƠI
CÁM ƠN MẸ
(Tran Duy Nhiên)

 
   

BÀI NÓI CHUYỆN
CỦA ĐGMQN

 
   

CHÚT TÂM TÌNH
(Chương Huỳnh)

 
   

NIỀM VUI HỢP NHÂT
(Sang Nguyễn)

 
   

GIAO LUU  VỀ CVLS
(Rev.Q.Báu)

 
   

VẪN CÒN...
(Rev.Hiền Trương)

 
   

PHỤNG VU & CD.V2
(Trình Le)

 
   

MẸ
(Thể Nguyễn)

 
            

Cựu Chủng Sinh Làng Sông Qui Nhơn.  Webmaster: Sangnguyen . Email: ccslsqn_bch@yahoo.com