|
|
Tâm sự của Nghĩa Trang (Tháng 11 nhớ về Mẹ hiền đang yên giấc tại nghĩa trang này) Thưa bạn, Tôi (cái nghĩa trang) không được diễm phúc sinh ra để làm con người như bạn hay như cây cỏ, bông hoa, chim chóc. Nhưng thân phận của tôi sinh ra được mang cái tên “Nghĩa Địa”. Nghe đến tên chắc chắn bạn và nhiều người khác cảm thấy sợ hăi và rớn tóc gáy. Để làm bớt sự ám ành và sợ hăi, các bạn đă dùng đến cái tên “Nghĩa Trang” nghe cũng thanh tao và nhẹ nhàng hơn, nhưng vẫn không xua tan được nỗi sợ hăi và ám ảnh đó. Năm mươi năm trước, nơi đây là vùng đất trù phú tốt tươi, cây cối xum xuê, nhiều bông hoa rừng thật đẹp, cũng là nơi sinh sống cho các loài thú và chim rừng. Nhưng sự b́nh an đó không c̣n, khi các bạn đă đến vùng đất này làm quê hương, các bạn đă buộc tôi phải làm một công việc mà không ai muốn và ưa thích. Đó là làm người canh giữ và chăm sóc những người chết. Hôm nay ở nơi này, lúc màn đêm buông xuống, dù mưa hay nắng tất cả là sự cô đơn lạnh lẽo luôn đến với tôi, đêm về ngồi một ḿnh suy tư, so sánh và có những lúc nảy sinh tư tưởng ghen tức với bạn, với hoa và chim chóc. Con người như bạn th́ có được một khối óc thông minh, bông hoa có nhiều vẻ đẹp muôn màu, luôn khoe sắc dưới ánh mặt trời, với các loài chim, chúng được tung tăng bay nhảy khắp đó đây, bạn hăy so sánh giữa tôi và bạn, Tôi là người thiệt tḥi. Có phải thế không bạn? Nhưng không, đó là những ư nghĩ trong lúc cô đơn. C̣n với Tôi vẫn chấp nhận làm công việc này như đă làm hơn 50 năm nay trong sự vui vẻ và chu toàn. Thời gian hơn 50 năm qua, ngày lại ngày, người này nối tiếp người kia. Từ con số 01 bây giờ đă lên tới con số ngàn thân xác nằm ở nơi đây. Đă hơn 50 năm tôi phải chịu những mùi hôi tanh của thân xác mục nát, sự mục nát chỉ làm cho cây cối, cỏ dại tốt tươi và xum xuê hơn, thêm sự hoang vắng và buồn thảm. Tôi đă nghe câu nói các bạn nói chuyện và ví von với nhau, nơi đây "buồn như nghĩa trang” Thỉnh thoảng nghe tiếng trống, tiếng chuông, đó là sự báo hiệu có người t́m đến mảnh đất linh thiêng này để xin kết bạn với Tôi. Lúc này Tôi được vui lên, dù trong chốc lát, c̣n, các bạn th́ buồn lắm, Tôi biết. Nói vui, nhưng không vui, mà buồn thêm, buồn v́ nghe tiếng than khóc, kể lễ, năo nề thảm thiết của các bạn bên người thân nằm im và bất động. Nơi đây luôn luôn là sự khác biệt với xă hội của các bạn, tiếng cười của bạn th́ mơi đây thay cho tiếng khóc, sụ náo nhiệt của bạn th́ ở nơi đây là sự vắng vẻ, cô đơn…v. v. Trong nỗi cô đơn hoang lạnh triền miên, Tôi đă quen và học được nơi bạn những câu kinh, tiếng hát mỗi lúc có dịp bạn ghé thăm, như: "Hỡi người hăy nhớ ḿnh là bụi tro. Một mai người sẽ trỏ về bụi tro …" Với những lời kinh, câu ca này hằng đêm Tôi sẽ cất tiếng hát và cầu cho người thân của bạn, thay cho các bạn. v́ đó là niềm vui của Tôi. Trong sự cô đơn hoang lạnh, sự thăm viếng là niềm an ủi cho cho người thân bạn vàTôi, một năm được một hay 2 lần, được bạn ghé thăm vào tháng 11 hay dịp cuối năm, sau đó mơi đây lại hoang vắng và cô tịch . Nhưng trong thời đại văn minh cuộc sống của bạn chắc cũng nhiều đổi thay, trong hơn 10 năm nay các bạn đă bỏ nhiều công sức và tiền bạc, để chỉnh trang laị “Nghĩa Trang”thật đẹp mắt, các ngôi mộ đă được làm lại mới, cùng một kiểu mẫu giống nhau, sắp xếp ngay hàng thẳng lối, chia thành từng vùng để có lối đi, hai bên lối đi là những bóng cây rợp bóng mát và trên lối đi được trải cement. Cây cối và cỏ dại nay không c̣n thay vào đó là nhưng cây bông, hoa kiểng, trông xinh đẹp hơn và sạch sẽ. giống như một công viên. . Nơi đây hôm nay không c̣n sự phân chia giàu nghèo, giai cấp, v́ ai cũng được hưởng quyền lợi ngang nhau. Một điều đạc biệt, những nắm mộ không có người thân, vẫn được các bạn chăm chóc chưng bông, thắp nhang và đốt nến. Vào dịp cuối năm và trong tháng 11 hàng năm, người thân, con cháu quét dọn, lau chùi sạch sẽ ngôi nhà cho người thân, trang hoàng cắm bông nh́n xinh tươi và đẹp mắt. Suốt một tuần lễ, đêm về là lúc tất cả người thân tụ họp đông đủ, thắp nhang dốt nến trên từng ngôi mộ, cùng nhau cất cao lời ca tiếng hát, cầu nguyện cho người thân qúa cố. Từng đoàn người chập chờn trong anh nến lung linh, những giây phút này Tôi và những người thân của bạn cũng muốn được chỗi dậy để ḥa chung với bạn trong t́nh người để Ca Khen Danh Chúa. Hơn thế nữa các bạn c̣n tổ chức có thánh lễ Misa tại Nghĩa Trang, thật là sự quí hoá cho người chết và niềm vui cho tôi. người chết cũng được tham dự chung với các bạn. T́nh người các bạn đă thế hiện cho người thân và cho Tôi, làm vơi bớt đi sự cô đơn hiu quạnh. Sự chăm sóc của các bạn đă làm cho Tôi cũng như người nằm xuống cảm thấy thật gần gũi với con người c̣n sống. Thưa các bạn, Tôi mượn lời của vị Linh Mục trẻ của Giáo Xứ bạn, môt linh mục năng động và đạo đức đă chia sẻ với các bạn hôm dâng Thánh lễ tại Nghĩa Trang thay cho lời chào tạm biệt của tôi gởi đến bạn: ”Với chúng ta là những người đang c̣n sống. Xin hăy cho nhau một nụ cười, những lời thăm hỏi, sự khích lệ động viên. Hăy sẵn ḷng thực thi những nghĩa củ yêu thương khi c̣n sống. Chứ đợi đến khi chết rồi có cả một rừng hoa phúng điếu cùng bài điếu văn thảm thiết bi ai cũng chẳng có ư nghĩa ǵ. Đối với những người được Chúa gọi về, Bổn phận của những người c̣n sống chúng ta. Trong t́nh hiếu thảo và thương nhớ đối với người thân, chúng ta phải cầu nguyện có nhiều việc làm phúc đức và ḷng bác aí, dâng lên Thiên Chúa, như của lễ của chúng ta. xin Chúa thương đến những người thân chúng ta. Đặc biệt trong t́nh yêu thương đồng loại, chúng ta cũng cầu nguyện cho những “Linh Hồn Mồ Côi”. Chắc chắn các "Linh Hồn Mồ Côi” rất cần đến lời cầu nguyện và hy sinh của chúng ta". Tôi thành thật cảm ơn những nghĩa cử cao đẹp của các bạn. |
|
|