|
|
N ếu chúng ta để ư đến những người đă lớn tuổi chung quanh chúng ta th́ sẽ thấy rằng, bước đi của các cụ chậm chạp, đầu hay nh́n xuống. Các cụ đang nghĩ ǵ khi tuổi đời của ḿnh đang ngày một cao dần? Chắc chắn, các cụ sẽ nghĩ đến đường đời của ḿnh đang thu ngắn dần trước mặt. Nếu có ai hỏi đến các cụ: “Các cụ mạnh khoẻ thế nào?” Câu trả lời của các cụ sẽ là: “chúng tôi già rồi, c̣n mạnh khoẻ ǵ nữa, bệnh hoạn đủ thứ.” Các cụ thường sẽ nói ít hơn, nhưng nếu chúng ta có th́ giờ thăm hỏi, chuyện văn, các cụ sẽ có dịp để nói nhiều đến quá khứ, những năm tháng đă qua đi với cuộc đời trầm bỗng, vui buồn của ḿnh. Đây là tuổi “gần đất xa trời” như nhiều người thường nghĩ.
Có một nhà khoa học, tiến sĩ Arnold Backman, người đă từng dạy ở Cal Tech trong nhiều năm. Lúc về hưu, ông ta chỉ sống với người con gái nuôi tại thành phố Corona Del Mar, thuộc quận Cam, California (v́ người bạn đời ông, bà Backman, đă mất từ lâu và ông đă không tái hôn). Tôi đă có cơ may tiếp xúc, gặp gỡ ông trong một thời gian ngắn. Lúc ấy ông đă thọ được 100 tuổi, thế mà đầu óc ông lúc nào cũng c̣n minh mẫn, sáng suốt. Ông bảo: “Trong người tôi không có một bệnh tật ǵ, ngoài bệnh già mà thôi.” Rồi ông tiếp: “Ngay cả hàm răng của tôi cũng không mất một chiếc nào. Tất cả đều c̣n nguyên.” Hàng tuần, có người kế toán viên (accountant) của ông đến để cùng ông xem xét lại sổ sách tài chánh của riêng ông. Và như chúng ta biết, ông đă tặng rất nhiều tiền cho một số đại học quanh đây như UCI, Cal Tech, v.v. Tại những đại học này đều có Building mang tên ông (Backman Building). Chưa hết, ông cũng đă tặng một số tiền để xây một trường học K-14 cũng mang tên ông (Backman School) ngay tại Tustin, quận Cam và ngôi trường này đă hoàn tất cách đây mấy năm. Tôi c̣n nhớ măi lời ông ta nói: “ Tôi đă hưởng thụ đủ mọi thứ trên đời và giờ đây, tôi sẵn sàng ra đi.” Rất tiếc ông không phải là người tin theo Chúa. Khi ông qua đời, ông thọ 104 tuổi. Đám tang của ông rất lớn. Nhiều ngày sau đó, báo OC Register đă đăng liên tiếp những loạt bài để nói về cuộc đời của ông và không ngớt ca tụng ông. Bây giờ ông đă trở thành người thiên cổ rồi. Một nhân tài đă chết như một v́ sao đă tắt. Tất cả danh vọng của ông rồi cũng từ từ đang trôi vào quên lăng. Buồn thay cho một kiếp người. Tuy nhiên, với cá nhân của ông, ông cũng đă để lại một công tŕnh hữu ích nào đó cho hậu thế.
Dù có là người tài ba, giỏi giang đến mấy đi nữa, nhưng cũng không thoát được cái chết mà con người phải đối diện. Vậy chúng ta phải chuẩn bị cái chết bằng cách nào? Theo J. Stephen Lang, tác giả cuốn sách “The Complete book of Bible Promises” đă đưa ra mấy gợi ư sau đây: đừng nghĩ đến cái chết - sợ chết - hoặc mong chết. Nhiều người trong chúng ta đều chọn cách thứ nhất: đừng nghĩ đến cái chết. Nhưng thật cũng khó thực hiện được điều này “đừng nghĩ ǵ đến cái chết” v́ nếu có ai cận thân chúng ta đă chết rồi hay có thể sẽ chết trong nay mai. Và thật cũng khó thực hiện điều này nếu chính chúng ta đă được bác sĩ cho biết là chúng ta đang trải qua cơn bệnh thập tử nhất sinh. Cho nên khi gặp những hoàn cảnh như thế th́ không thể nói “đừng nghĩ đến cái chết” nhưng chúng ta cảm thấy”sợ chết” - hoặc “mong chết.”
Chúng ta có mong chết không? Nếu nói là mong chết có nghĩa là chúng ta toan tự tử chăng? Không, chắc chắn là không. Điều này có nghĩa là nhiều người – ngay cả đến vị tông đồ Phaolô – đă chứng tỏ rằng họ chẳng mấy quan tâm đến cái chết v́ sắp được ở với Chúa trong cuộc sống mai hậu. Chỉ có một ít người, đặc biệt là những ai đang trải qua cơn bệnh dai dẵng, th́ sẵn sàng đón nhận cái chết, v́ chắc rằng cuộc đời sẽ tốt đẹp hơn và không c̣n khổ đau nữa ở bên kia thế giới.
Ai trong chúng ta mà không có người thân đă hoặc sắp sửa từ giă cơi trần. Thật buồn biết bao khi những người thân ấy đă vĩnh viễn xa ĺa chúng ta. Rồi mỗi khi chúng ta bước đến nghĩa địa để thăm viếng, chúng ta nghe thấy ǵ ngoài sự im lặng ḥa lẫn với tiếng gió vi vu, th́ thầm trên cành cây, ngọn cỏ. Người thân nào đó đă nằm xuống từ lâu hay mới đây, tất thảy đều cho chúng ta một bài học: rồi đây sẽ đến lượt chúng ta. Không ai trốn thoát được số phận này. Có sự chết đối với con người bỡi v́ tội lỗi đă len vào thế gian và làm cho con người trở nên hư đốn, chết chóc…
Với tâm t́nh cảm mến, trong những ngày này, có ngày Lễ Tạ Ơn, chúng ta cùng hướng ḷng lên Thiên Chúa để dâng muôn lời cảm tạ v́ muôn hồng ân Người đă ban cho từng người hay từng gia đ́nh chúng ta trong suốt cuộc lữ hành trên dương thế. Tuy nhiên, không phải chờ đến ngày Lễ Tạ Ơn chúng ta mới tỏ ḷng biết ơn Đấng Hóa Công mà mỗi ngày, từng phút giây trong cuộc sống, chúng ta đều mang tâm t́nh cảm tạ. Hăy nh́n cành hoa tím đang nở bên đồi, đàn chim non đang hót líu lo trên lưng trời, ḍng sông nọ đang chảy êm ái, ánh nắng dịu vợi của mùa thu, và ngay cả những sinh vật dù nhỏ bé, tất cả đều là công tŕnh của Thiên Chúa, đă v́ yêu thương ta nên đă tạo dựng.
Mỗi ngày khi thức dậy và bắt đầu một ngày mới, chúng ta đừng quên cảm tạ Thiên Chúa. Thản hoặc, nếu chúng ta gặp phải rủi ro hay hoạn nạn cũng như gặp điều may mắn, chúng ta cũng hăy cảm tạ Chúa. Khi đêm về bên mái ấm gia đ́nh thân yêu hoặc ngay cả những lúc gặp những cơn thử thách phũ phàng, chúng ta hăy cũng hăy âm thầm cảm tạ Chúa, bỡi v́, bất cứ điều ǵ xảy đến trên cuộc đời mỗi người chúng ta cũng đều là những hồng ân và đều do bàn tay sắp xếp cách huyền diệu của Thiên Chúa.
Nguyễn Ngọc Thể (XI-2008) |
|
|